Ma tử tù

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Thằng Đạt, cháu gọi tôi bằng cậu, có lần gọi điện nói với tôi:

– Truyện ma cậu viết hay lắm, lần nào ra truyện cả nhà cháu xúm vào nghe, mà cậu ra ít quá. Bữa nào xuống nhà cháu chơi, cháu giới thiệu cho cậu một ông gần nhà trước đây chuyên dọn xác tử tù ở trường bắn, ông ấy chứng kiến nhiều chuyện nghe hãi lắm cậu ạ.

Thú thực với các quý vị thính giả, tôi từng chứng kiến và được nghe rất nhiều những câu chuyện về tâm linh, những vong hồn ma quỷ. Từ nhỏ không hiểu sao tôi rất có duyên và rất thích tìm hiểu những gì liên quan tới tâm linh. Bản thân tôi đã từng học làm bùa ngải, học nhân điện, cảm xạ học, thôi miên, từng trải qua 1 khóa thiền. Nhưng công việc rất bận, việc viết truyện là một sở thích từ nhỏ của tôi, tuy nhiên chỉ tranh thủ lúc rảnh rỗi mới viết được. Trước đây tôi viết rồi đăng lên một số web site, diễn đàn, nhưng rồi tôi thấy có nhiều MC lấy truyện của tôi đọc mà không hề ghi 1 dòng tác giả Duy Ly. Truyện của mình được người ta yêu thích  cũng vui, nhưng điều đáng buồn là họ không ghi nhận công của người viết, hầu hết chỉ ghi là truyện sưu tầm. Chính vì vậy tôi mới nảy ý định làm kênh Truyện ma Duy Ly, mình viết và đọc để thỏa mãn đam mê viết lách lại không phải lo ngại việc người ta sao chép, cắt xén truyện của mình.

Cũng vì công việc hàng ngày bận rộn nên đứa cháu nó hay thắc mắc cậu ít ra chuyện, rồi việc gợi ý của nó tôi cũng quên khuấy đi.

Bẵng đi một thời gian, một hôm tôi nhận được điện thoại của nó báo mời cậu xuống mừng tân gia. Nó bán thuốc ở cửa hàng dược tại nhà, vợ là giáo viên cấp ba, ngoài giờ lên lớp tối lại tranh thủ dạy thêm, hai vợ chồng chí thú làm ăn nên kinh tế cũng rất khá. Khi xuống thăm tôi  trêu vợ chồng nó, không biết cậu có đi nhầm vào nhà đại gia nào không đây, từ cổng, đến sân vườn, nhà cửa, toàn những thứ đắt tiền, sang trọng. Thằng Đạt tươi cười bảo, vừa tiền dành dụm của 2 vợ chồng, với lại cả vay mượn hai bên nội ngoại mới được thế này đấy cậu.

Vợ chồng Đạt không mời nhiều, chủ yếu họ hàng và một số bạn bè thân thiết. Trong lúc đang nâng ly chúc mừng, nó đến vỗ vai tôi và chỉ về phía góc phòng:

– Ông mặc áo sĩ quan, đang cầm điếu thuốc, là ông Toàn mà cháu bảo chú bữa trước đấy.

Tôi nhìn theo tay Đạt chỉ, thấy một người đàn ông khoảng 70 tuổi, mặc bộ quân phục đã cũ, có lẽ ông cũng có thời gian trong quân ngũ. Ông ít nói cười, điềm đạm, từ tốn, cặp mắt sâu ẩn sau đôi lông mày hình lưỡi mác trông rất nghiêm nghị.

– Ông cách nhà cháu 5 căn, lối xóm với nhau nên cháu thân lắm, cháu sẽ bảo ông ấy ở lại gặp cậu – Nói xong Đạt lại cầm ly rượu sang các bàn khác chúc tụng.

Tiệc tàn, chỉ còn lại vài người ngồi với gia chủ uống nước trà. Tôi kéo ghế lại gần trò chuyện với ông Toàn. Ông nói chuyện nhỏ nhẹ, hiền hòa rất dễ mến:

– Thằng Đạt nó cũng nói về cậu rồi, nó còn lấy điện thoại mở cho tôi nghe, cậu kể được lắm, không ngờ hôm nay lại gặp tác giả Duy Ly ở đây – Ông tươi cười, bắt chặt tay tôi, bàn tay ông rất ấm và săn chắc.

– Bác chắc đã từng đi bộ đội chứ ạ? Tôi hỏi.

– Đúng cháu ạ, chân tay này, đầy vết sẹo cả ra, là những chứng tích để lại từ đợt ở trong quân ngũ đấy – Ông kéo ống tay áo lên cho tôi xem chằng chịt vết sẹo lớn nhỏ, dưới bắp chân bên phải của ông có một vết sẹo rất lớn, sâu hoắm vào trên trong, ông bảo đợt ấy bị mìn nổ sát bên, đất đá văng vào xén mất một mảng thịt ở ở đấy.

Bên tách trà ấm, tôi với ông trò chuyện thân tình, như đã thân quen từ lâu. Những hình ảnh về một quãng đời của ông như một thước phim được quay lại thật chậm, rất sống động, chân thực. Khi hồi tưởng đến quá khứ đôi mắt ông đượm buồn, sâu thẳm, có nhiều đoạn ông lặng người đi, ngừng lại nhấp 1 ngụm trà, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm, như nuối tiếc, trăn trở một điều gì đó.

Các bạn thân mến, sau đây nhân vật “tôi” là ông Toàn kể lại câu chuyện của mình, ông kể rất nhiều, Duy Ly xin ghi lại một vài nội dung dưới đây hầu chuyện quý thính giả của kênh Truyện ma Duy Ly, mời các bạn cùng nghe.

Năm tôi lên mười tuổi, thằng em tôi lên tám thì bố mẹ bỏ nhau. Bố tôi sang bên Lào buôn bán, lấy vợ bên đó, mẹ tôi ở với anh em tôi được 2 năm thì cũng tìm hạnh phúc mới với người đàn ông khác. Chúng tôi ở với bà ngoại, ông ngoại mất lâu rồi, từ đó cho đến khi khôn lớn.

Năm 20 tuổi tôi nhập ngũ và ngay sau đó tham gia trong đội quân tình nguyện sang Campuchia, giúp nhân dân bên đó chống lại nạn diệt chủ của Khơ me đỏ. Sang bên đó được 4 tháng thì tôi hay tin đứa em tôi bị chết. Nó đi làm ở đồng, đạp phải gốc cây ngô người ta chặt vát nhọn, vài ngày sau bị nhiễm trùng uốn ván, thời ấy y tế chưa hiện đại như bây giờ, những bệnh như thế hầu như không thể chữa được. Hơn 1 tuần sau thì nó mất.

Bố mẹ thì li tán, đứa em ruột thân thiết không còn nữa, chỉ mình tôi cô độc trên cõi trần này, thời gian đó tôi buồn bã, chán nản lắm. Rất may mắn tôi ở 1 đơn vị các đồng đội hết sức yêu thương nhau, biết chuyện mọi người đều động viên an ủi tôi vượt qua.

Trong đơn vị tôi chơi rất thân với thằng Thanh, hoàn cảnh của nó cũng rất éo le, mẹ mất từ sớm, bố nó hàng ngày đi làm thuê, làm mướn nuôi ba anh em nó, Thanh là con đầu. Tôi lầm lì ít nói, trái lại Thanh là thằng hoạt bát, mau miệng, lại có tài đàn hát, nó đi đến đâu cũng đem niềm vui cho mọi người ở đó.

Chỉ có một lần tôi thấy nó buồn, cả ngày không nói một câu. Tôi hỏi mãi nó mới nói:

– Bạn gái tao đi lấy chồng mà ạ.

– Hai đứa hứa hẹn những gì? Thôi, không có cô này thì ta có cô khác, tài năng, đẹp trai như mày thì thiếu gì – Tôi an ủi nó.

Nó lắc đầu bảo:

– Mày không là tao nên không hiểu được. Tao với cô ấy nhà chung lối xóm, thân thiết từ khi tóc còn để chỏm, khi lớn lên 2 đứa mới nhận ra tình cảm giữa 2 đứa không phải là tình bạn đơn thuần nữa. Chưa được bao lâu thì tao vào quân ngũ. Đêm chia tay để sáng mai lên đường nhập ngũ, tao chở cô ấy lên bờ đê trò chuyện, hai đứa ngắm trăng nói chuyện bâng quơ, chẳng hứa hẹn điều gì. Đến khi khuya rồi, tao chở cô ấy về nhà, đường thôn vắng ngắn, chỉ có bóng trăng dõi theo hai đứa. Khi tới cổng, cô ấy bất chợt nắm lấy tay tao dúi vào chiếc vòng kết lại từ những hạt cườm trắng, rồi thẹn thù chạy biến vào phòng.

– Ông đi lính thì biết khi nào được về, bắt con người ta đợi chết già chắc – Tôi nói vui cho Thanh nguôi ngoai.

– Tao nghe nói cô ấy lấy chồng ở làng bên khá giả lắm. Cô ấy sống hạnh phúc an nhàn là mừng rồi, lấy người nghèo như tao thì khổ cả đời – Thằng Thanh chép miệng một cái rồi đứng lên tươi cười như không có chuyện gì. Tôi với nó lại rủ nhau ra suối bắt cá, lấy cát lau chùi bi đông nước cho sáng bóng. Cạnh đơn vị tôi có con suối chảy ngang qua, rất nhiều cá. Cứ lặn xuống kéo những ống nứa lên dốc ra là bên trong đầy cá. Thằng Thanh còn khéo tay đan 1 cái lồng bắt cái, vốn dĩ quê nó ở miền sông nước nên rất rành những việc này.

Chẳng ai hiểu được, chỉ mỗi tôi biết chuyện, vui vẻ bình thường như thế nhưng thỉnh thoảng nó ra 1 góc vắng thẫn thờ như người mất hồn, tay cứ mân mê cái vòng đeo tay bạn gái tặng.

Cuộc chiến giúp nhân dân Campuchia tiêu diệt lũ hung thần Khơ me đỏ diễn ra ác liệt. Bọn chúng như những con thú hoang khát máu, tàn sát không thương tiếc người dân vô tội. Bất cứ người nào chống đối, không nghe theo lệnh của chúng, hoặc chúng thích là giết. Chúng giết người bằng những hình thức man rợ, ghê rợn nhất như lấy búa đập nát hộp sọ, dùng dao rạch nhiều nhát vào người cho đến khi chết. Có những trường hợp chúng trói người lại dùng lá thốt nốt cứa cổ cho người ta chế từ từ trong đau đớn. Những cảnh hành hình ấy tôi không được chứng kiến tận mắt, nhưng tận mắt tôi đã nhìn những xác người bị băm nát, cổ bị cắt như người ta cắt tiết gà vậy. Nhiều xác bị mổ bụng, phanh thây rất tàn bạo. Có 1 lần đơn vị chúng tôi hành quân truy quét bon Khơ me đỏ ở một ngôi làng hẻo lánh, một cảnh tượng ghê rợn chưa từng thấy, hàng chục đầu người máu me bê bết lăn lóc dưới đất vương vãi khắp nơi, trên mặt đất máu người tím đen loang lổ từng vũng, ruồi muỗi bu kín đen. Trên bãi đất trông những cổ người còn nhoe nhoét máu nhô lên khỏi mặt đất, có cái vẫn còn đang phun máu. Lúc đó chúng tôi mới hình dung ra cách chúng hành hình mà trước đây mới chỉ nghe nói.

Chúng bắt những người mà chúng cho là có tội, trói chân trói tay lại, mỗi người chúng đào 1 cái hố thả người đúng xuống hố, lấp đất lại sao cho chỉ phần đầu nhô lên mặt đất, chúng bắt dân chúng đứng thành vòng tròn xung quanh xem chúng hành hình. Lúc đó chúng lấy lưỡi cày, cày cho đứt đầu của từng người một. Tiếng la hét ghê rợn, máu tươi tung tóe, những người chứng kiến phải khiếp đảm mà nghe theo lệnh của chúng.

Chiến tranh hao quân, tốn người, Khơ me đỏ còn chủ trương hãm hiếp phụ nữ, bắt họ phải có thai, sinh con để sau này lớn lên bắt đi lính. Có những đám cưới tập thể, bất chấp mọi người có yêu thương nhau hay không cũng phải lấy nhau để sinh con.

Cái chết reo rác khắp nơi trên đất Campuchia, nhiều nơi chúng tôi đi qua sợ người lăn lóc như trái dừa khô vương vãi khắp nơi.

Có một lần đơn vị tôi bị tụi Khơ me tập kích bất ngờ, khi đó trời nhá nhem tối, chúng tôi vừa bắn chống trả vừa tìm đường rút lui, bảo toàn lực lượng. Tôi với hai người bạn nữa đi thành 1 tốp. Chợt chúng tôi thấy có 1 miệng hầm nấp trong 1 đám lau sậy um tùm. Ba chúng tôi vội nhảy xuống đó, đạn bắn rát phía sau lưng. Đường hầm tối om, mù hôi thối bốc lên nồng nặc, chân chúng tôi đập vào những thứ gì đó bầy nhầy nhẽo nhẹt. Người đi đầu bật chiếc đèn pin nhỏ như ngón tay lên soi, mội cảnh tượng hãi hùng hiện ra, bên trong hầm hàng chục xác chết chất đống lên nhau, có xác chết đã lâu, trương phình, dòi bọ bò bên trong nhung nhúc, có những xác hình như mới được quăng xuống. Nhiều xác bị kiến mới bò lên ăn nham nhở, lòi cả những đoạn xương trắng ở. Hầu như xác nào cũng không còn nguyên vẹn, cái mất đầu, cái mất tay, hết sức ám ảnh, đau xót hơn còn có cả xác những em bé. Chân chúng tôi vừa đạp lên đó là những xác vương vãi ở lối đi vào hầm. Mùi hôi thối, tanh tưởi từ những xác người như đặc quánh trong mũi, kể cả chúng tôi đều là những người lính chứng kiến những cái chết diễn ra hàng ngày cũng không khỏi rùng mình kinh hãi. Phía trên đạn bắn như mưa chúng tôi mà ra khỏi hầm là mất mạng. Đến gần nửa tiếng sau, bọn Khơ me đỏ rút đi chúng tôi mới bò lên, ai nấy mặt xanh xám, tái nhợt vội vã rời khỏi căn hầm đầy xác người ghê rợn.

Một sáng tôi đang thu xếp vật dụng cá nhân, chuẩn bị hành quân theo điều động của cấp trên. Thằng Thanh lại gần đưa tôi một quả ổi, một quả nó đang cắn dở. Chẳng biết nó hái ở đâu được những quả ổi đào ruột đỏ rất ngọt. Vừa chóp chép nhai nói vừa nói:

– Toàn, nếu tao có chết mày nhớ đưa tao về làng.

– Phủi phui cái mồm mày đi, chỉ có tụi Pon pốt chết chứ tụi mình đâu có dễ – Tôi nói.

– Chẳng hiểu sao ba đêm nay tao đều mơ thấy mẹ tao. Có lần dẫn tao vào cái nhà lạ lắm, lấy bánh cho tao ăn, rồi cốc vào đầu tao như lúc bà còn sống. Có lần bà bỗng dưng lấy cây quất vào mông tao, khóc, bà cũng khóc theo. Lạ là từ lúc mẹ tao mất tao chưa từng một lần nằm mơ gặp, mấy bữa nay lại mơ thấy, lạ thật.

– Đứa con nào mà chả nghĩ tới mẹ, trong giấc mơ không lúc này thì lúc khác cũng mơ gặp mẹ mình thôi – Tôi nói – Lo thu xếp mà đi thôi, ở đó mà nghĩ vẩn vơ ông tướng ạ.

Đơn vị tôi tách ra là 3 nhóm, Thanh ở nhóm khác. Mấy ngày sau chúng tôi biết tin nhóm của Thanh trúng phục kích của quân Pôn pốt, mấy chục người thiệt mạng, trong đó có Thanh. Bàng hoàng đau xót, chúng tôi cùng nhau đi tới nơi chiến trận tìm xác đồng đội nhưng không thấy ai cả. Bon pôn pốt tàn ác đã ném các thi thể xuống xông cho trôi đi. Lòng tôi quặn thắt, thổn thức trong tim không khóc được thành lời. Thằng Thanh nó linh cảm rất đúng, tôi không thể nào thực hiện được lời nó nhắn gửi, thân xác nó đã hòa vào sông nước mênh mông, mãi mãi không được về với đất mẹ.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


Bài trướcBệnh viện ma
Bài tiếp theoMiếu cô tư

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới