Trang chủTruyện maNgôi nhà ma ám

Ngôi nhà ma ám

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Lâu lắm rồi Phong mới có dịp trở lại đà lạt. Kể từ ngày anh tham gia khóa học tại chức kéo dài 2 năm cho đến nay đã 14 năm rồi. Đà Lạt không có nhiều thay đổi, nhiều địa điểm thân quen ngày xưa anh lang thang dạo chơi vẫn còn y như trước.

– Đi xe không anh – Bác xe ôm mời chào.

Phong xua tay ra hiệu không cần. Ở đà lạt phải đi bộ dưới những hàng thông reo rì rào, cảm nhận cái lạnh se sắt mới thấy thú vị. Đúng là thành phố vừa đi đã mỏi, đường lên xuống lại uốn lượn quanh co nhưng đầy thơ mộng. Anh nhớ con đường này ngày xưa anh có thằng Tiến bạn học chung với nhau rất thân, hai thằng vẫn thường xuyên trò chuyện nhau trên zalo. Thời anh học tại chức, anh hay sang nhà nó chơi, bố mẹ Tiến rất quý anh, ngày ấy còn nhận anh là con rể tương lai nữa, anh nhớ láng máng nhà Tiến ở khu này, lâu rồi không thể biết chính xác. Khổ nỗi cái Iphon lại vừa hay hết pin, không thể liên lạc được với nó. Thôi kệ cứ đi, không thấy thì tìm một nhà trọ bình dân ở tạm. Phong thích ở những nơi yên tĩnh thoáng mát, dân dã, kể cả bây giờ làm trưởng phòng rồi, không còn khó khăn về tiền bạc nhưng anh vẫn giữ thói quen đó. Đối với anh những nhà nghỉ, khách sạn sang trọng không phù hợp chút nào, có lẽ đó cũng là tính cách của con nhà nghèo vẫn còn mãi trong anh.

Xe hôm nay bắt khách dọc đường nhiều nên khi đến đà lạt đã gần 9 giờ, anh đi dạo một lát cũng đã tầm 9 rưỡi. Người xứ lạnh thường hay đi ngủ sớm, không náo nhiệt cả đêm như những nơi khác. Tầm 9 giờ là người ta đã đóng hàng quán hết rồi, lúc này sương mù cũng giăng tỏa khắp nơi, cái lạnh thấm vào da thịt tê tái. Phong xỏ tay vào túi áo khoác co người lại cho đỡ lạnh. Thôi kiếm một nhà trọ nào gần đây cũng được, tìm bạn bè sau vậy. Chợt ngay góc bên trái 1 quán tạp hóa đã đóng cửa, có 1 tấm bảng ghi còn phòng trọ. Ngay góc quán có đường hẻm đi vào. Theo con đường nhỏ bê tông dẫn vào, bên trong anh thấy nhiều căn nhà khá cũ, người ta cơi nới tạm bợ, tận dụng cho sinh viên và khách vãng lai thuê. Thường những du khách ít tiền hay tìm đến những chỗ này vì giá rẻ.

Phong tính quay ra vì thấy đa số các ngôi nhà ở đây cũ kĩ, sập sệ quá. Bất chợt trời đổ mưa, lúc đầu chỉ lay phay vài hạt, càng ngày mưa càng to. Giờ quay đi thì mưa gió, anh tặc lưỡi, thôi ở tạm khu này cũng được, dù sao nó lại rất gần nơi anh tập huấn ngày mai.

Anh vào nhà trọ gần nhất của con hẻm hỏi, những người ở đây bảo hết phòng rồi, anh thử vào những nhà phía trong xem sao. Hai ba nhà tiếp theo cũng như vậy, nơi thì khách du lịch ở, nơi cho sinh viên thuê đều chật kín. Nhiều dãy trọ sinh viên ở bàn ghết, sách vở, soong nồi la liệt, nhìn cảnh này Phong bất giác bật cười khi nhớ lại thời sinh viên của mình. Phòng trọ có 4 đứa ở chung, chia nhau thằng đi chợ, thằng nấu ăn, đứa rửa bát. Ngày đấy đứa nào cũng nghèo, ở phòng còn tồi tàn hơn ở đây nhiều. Phòng kí tích xá sạch sẽ hơn, nhưng phải gia đình chính sách mới được vào ở, vì số phòng có giới hạn, chỉ chứa nổi một phần tư sinh viên của trường.

Hỏi gần hết các nhà trong con hẻm rồi, chẳng nhà nào còn trống phòng. Chỉ còn con ngôi nhà cuối cùng trong hẻm. Nhìn từ xa thấy khá sang trọng, dáng dấp có vẻ là 1 căn biệt thự. Nó có vẻ là nhà nghỉ, sinh viên không thể thuê nhà sang như vậy được. Vào hỏi thử không còn thì cũng phải đi chỗ khác thật, dù trời đang mưa ngày một nặng hạt, Phong nghĩ.

– Chào bà nhà mình còn phòng không ạ – Anh lên tiếng hỏi một bà lão ngồi trên ghế nhựa màu đỏ dưới hiên nhà.

Bà ta gật đầu rồi ra dấu mời vào nhà, chỉ vào hộp gỗ treo chìa khóa, bà nói:

– Cậu lấy chìa ở đấy, phòng nào cũng được.

Nhìn số thứ tự Phong biết nhà này có 4 phòng. Nhìn phong cách xây dựng có lẽ trước kia nó là 1 biệt thự nhỏ, người ta xây để ở. Sau này cũ kĩ, xuống cấp, chủ nhà dọn đi ở chỗ khác, nơi này được tận dụng cho cho du khách thuê. Những mùa lễ hội hay dịp nghỉ hè, những ngôi nhà như thế này có khi cũng không còn chỗ để ở.

Có 1 chìa khóa lấy rồi, vậy còn trống ba phòng, Phong lựa chìa ở phòng có ban công ngắm cảnh sân vườn phía sau.

Lên cầu thang, anh đi ngang qua một phòng đang mở cửa, bên trong có một đôi nam nữ. Người con gái đang lúi húi đan len, còn chàng trai đang lần giở những trang sách, của cuốn sách rất dày, có lẽ là từ điển tra cứu gì đó. Cả hai đều tập trung công việc của mình không quan tâm đến xung quanh.

Phong mở toang cửa, bên trong chỉ có 1 chiếc giường đôi, bàn ghế tủ, cũ kĩ, có vẻ chủ nhà cũng ít khi lau dọn, mạng nhện chăng kín góc tường. Thôi ở tạm vậy, mai liên lạc với Tiến tính sau, giờ đi xe mệt mởi cần có 1 chỗ nghỉ lưng đã, Phong nghĩ.

Mở cửa tủ để treo quần áo, anh thấy có rất nhiều đồ phụ nữ treo trong này. Nhìn xuống dưới tính gọi bào lão vừa nãy đưa những thứ quần áo này ra, nhưng không thấy đâu cả. Rõ ràng vừa nãy còn thấy ngồi đó mà. Anh dẹp gọn mới quần áo cũ trong tủ sang một bên, treo tạm vào bộ của mình vào rồi lau mặt, rửa tay chân lên giường nằm nghỉ. Phòng trọ này không có nổi 1 cái tivi, nước cũng lạnh ngắt, vòi nước nóng đã bị hỏng.

Chiếc Iphone hết pin bị sập nguồn tắt máy, anh cắm vào ổ điện ở đầu giường, tắt điện đi ngủ. Ngoài trời mưa tầm tã, gió thổi hắt nước lên mái nhà rào rào từng đợt. Những cành cây ngoài vườn oằn mình trước gió.

Gần một ngày đi xe khá mệt mỏi, Phong nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bỗng cạnh 1 tiếng khá to làm anh giật mình tỉnh giấc. Dưới ánh đèn ngủ khá sáng, anh thấy chiếc cặp để trên bàn của mình bị rơi xuống đất. Chắc đêm hôm, mèo, chuột chạy ngang qua làm rơi thôi, Phong trùm chăn ngủ tiếp.

Mưa đã ngớt, chỉ còn hạt nhỏ rơi lác đác. Phong chợt nghe thấy tiếng khóc tham ở đâu đó, hay là nhà nào có người chết. Anh nhỏ dậy lắng nghe. Tiếng khóc ấy có vẻ như rất gần đây. Anh khẻ mở của phòng ra. Tiếng người con gái vừa khóc sụt sịt, vừa kể lể gì đó, thỉnh thoảng có tiếng đàn ông nói nho nhỏ gì đó giống như đang dỗ giành, an ủi người con gái. Những âm thanh ấy phát ra từ căn phòng có một cặp trai gái anh nhìn thấy khi mới vào.

Bỗng điện phụt tắt, cả căn nhà tối đen như mực, tiếng kêu khóc cũng im bặt. Mưa rơi tí tách bên ngoài, gió lùa vào phòng lạnh lẽo, bất giác Phong thấy có gì rờn rợn. Anh vội khép của phòng lại, mò vào giường trùm chăn yên lặng.

Con hẻm nhỏ ít xe cộ qua lại, nhà này lại cuối hẻm càng vắng vẻ hơn. Mà lạ thật, các nhà khác vẫn thấy đèn trong nhà hắt ra le lói, sao chỉ có mỗi nhà này bị mất điện nhỉ. Bỗng Phong thấy có ướt át, nhờn nhờn như xà phong vừa lướt qua chân anh, anh giật mình co chân lại. Có khi nào là rắn từ vườn bò vào không nhỉ. Từ nhỏ đến giờ Phong vẫn luôn sợ rắn. Cứ thấy đứa nào nhứ rắn là đã chạy mất dép từ xa rồi. Phong căn mắt ra nhìn trong đêm tối, không thấy gì cả, da nệm trắng nếu có vật gì vẫn có thể nhìn thấy. Hãi thật đêm túi thui, điện thoại chưa nạp được, không còn vật gì để soi sáng.

Chợt lại nghe có tiếng dép đi lẹt quẹt ngoài hiên, đi tới của phòng Phong thì dừng lại, một lúc lại đi ra.

Phong bước xuống giường thật khẽ, rón rén bước ra nhìn qua ô cửa kính. Đèn cổng của các nhà khác hắt ra nhìn khá rõ cảnh vật xung quan. Hành lang vắng ngắt không một bóng người, tiếng dép lên trên nền nhà lại vang lên, lần này có vẻ như người nào đó đi xuống cầu thang. Tiếng dép nhỏ dần rồi mất hẳn.

Lúc này lại có tiếng thì thầm của hai người phụ nữ nói chuyện với nhau, đôi lúc họ khúc khích cười như tâm đắc một điều gì đấy. Phong kiễng chân lên nhìn qua gian phòng của đôi trai gái, thấy có ánh sáng le lói hắt ra. Có lẽ điện tắt nên người ta dùng nến. Lúc này lại có tiếng người đàn ông xen vào.

Nghe có tiếng người Phong có cảm giác yên tâm, ở nhà trọ này không đến nỗi chỉ có mỗi mình. Phong lặng lẽ vào giường, quấn kín chăn. Nằm được một lúc, lại thấy vật gì đó, lạnh và ướt trượt trên bắp chân của mình. Hình dung là con rắn đang bò trong chăn, Phong giật thót người lại tung chăn ra. Cái gì có thể anh không sợ, chứ rắn là thứ anh hãi nhất, Phong ngồi thu lu ở góc giường căn mắt quan sát xem có rắn không.

Giờ này cũng tầm hơn 12 giờ đêm, trăng muộn đang nhô cao, soi sáng mọi cảnh vật. Ánh trăng hắt vào căn phòng đỡ tối tăm hơn. Từ cửa sổ Phong có thể nhìn rõ vường hoa phía sau của căn nhà. Những bông hoa cẩm tú cầu đủ màu sắc đung đưa trong gió. Cuối vườn có 1 bụi trúc khá to, sau cơn mưa lá vẫn còn động những giọt nước ánh trăng chiếu lên lấp loáng.

Tiếng nói ở phòng bên vẫn vang lên, nghe rõ tiếng 1 người đàn ông với 2 người phụ nữ, nhưng không rõ nội dung gì. Tiếng dép lẹt quẹt lại vang lên. Đêm thanh cảnh vắng nghe rất rõ. Bỗng cừa sổ phía trước phòng của Phong có bóng 1 đầu phụ nữ, tóc thả ngang vai, người này đang ghé mắt nhìn vào phòng của Phong. Ánh trăng hất ngược lại nên nhìn không rõ mặt người. Nhìn một lúc người này đi ra. Có tiếng da gõ lộp cộp lên hành lang, lần này có bóng của người đàn ông đứng ngay của sổ, sau đó không thấy đâu nữa. Một lúc sau 3 người lại cười khúc khích, như thích thú có 1 vị khách mới đến trọ cùng.

Cơn buồn ngủ kéo đến, Phong nằm lăn ra giường mê mệt. Khi nghe có tiếng xe cộ chạy ngoài hẻm Phong tỉnh giấc, nhìn đồng hồ giờ đã 7 giờ sáng rồi. Anh vội vàng dậy đánh răng rửa mặt cho kịp giờ tập huấn. Vừa bật dậy anh thấy quần áo, sách vở của anh vứt tứ tung khắp căn phòng, mỗi thứ nằm một góc la liệt. Có lẽ nào hôm qua nhà này bị cúp điện kẻ trộm cạy cửa vào chăng. Phong sợ toát mồ hôi, giờ mà mất tiền thì không biết xoay sở thế nào. Lao ra của anh thấy cửa vẫn chốt trong như bình thường, các cửa sổ vẫn còn nguyên không có dấu vết bị cậy hay phá. Gom đồ lại, Phong thấy bóp giấy tờ và tiền vẫn còn nguyên, điện thoại vẫn để đầu giường, đã được sạc đầy pin. Tối qua khi anh ngủ cũng là lúc ngôi nhà này có điện trở lại.

Chỉ có mình với chủ nhà có chìa, có lẽ tối qua bên chủ nhà vào lục lọi gì đây, đang vội lên anh đi ngay cho kịp giờ, trưa về sẽ hỏi chủ nhà sau.

Bà lão tối qua anh gặp đang ngồi ở phòng khách mắt lim dim, đầu gục xuống, có vẻ như đang ngủ gật. Bà mặc chiếc áo màu xanh cánh trả dầy cộm lụ xụ, đầu vấn khăn che hết cả trán. Phong tính chào nhưng đang vội nên đi luôn.

Anh ăn vội 1 ổ bánh mì bán ở đầu hẻm, vội vàng tới địa điểm ghi trên giấy triệu tập. Khi anh đến mọi người đã ngồi kín hội trường. Báo cáo viên giảng giải miên man, không trọng tâm, cả buori sáng anh hầu như không tiếp thu được điều gì. Đến 11h lớp tập huấn giải tán, đang đi về thì có người vỗ vai, quay lại Phong nhận ra Tính, ít tuổi hơn, hai anh em đi họp hay tập huấn hay gặp nhau.

– Qua Bùi Thị Xuân ta ăn cơm anh nhỉ – Tính nói.

– Ừ, cũng được – Phong trả lời – Em lên đây ở chỗ nào?

– Em ở chỗ nhà cậu anh ạ.

Hai người cơm nước xong ghé quá Trà My uống café. Phong chợt nhớ, mở điện thoại gọi Tiến, nó nói đang ở dưới Sài Gòn sắm giàn máy tính, tối mới về tới Đà lạt, khi nào về nó sẽ gọi lại.

Buổi chiều vào học, vẫn ông buổi sáng báo cáo, giảng giải ề à, toàn khoe con trai du học nước, con gái du học nước khác, với kể chuyện phiếm cho hết giờ. Cuối buổi Tính bảo:

– Anh đi với em qua dốc Cao đẳng sư phạm, em có thằng bạn thân bên ấy, nó bảo qua nhà nó chơi mà chưa có dịp. Nó với em như một anh đừng ngại.

Hai đứa ngồi trên xe máy đi sang. Nhà Kim bạn của Tính trong 1 hẻm nhỏ sau Cục bản đồ Đà lạt. Có lẽ Tính đã nói trước, Kim chuẩn bị đầy 1 bàn thức ăn, bia, rượu đủ loại. Vợ con Kim nghỉ hè về quê ngoại chơi, chỉ còn mình Kim ở nhà. Nhà Kim khá rộng trông đủ loại địa lan, trước sân có 1 hòn non bộ khá đẹp. Kim và Tính có máu nghệ sĩ, vừa nhậu vừa đàn hát rất vui. Phong tửu lượng không cao lắm, anh chỉ làm vài lon đã lưng tưng rồi. Mỗi lần đi tiếp khách anh đều cử đưa nhân viên trẻ đi gánh rượu. Gặp lãnh đạo khó tính ép uống anh là không chịu nổi, phải lén chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Không uống thì cấp trên cho là không nhiệt tình. Đi chỗ nào cũng thế, cứ phải uống được nhiều mới tiếp khách được.

Đến hơn 11 đêm Phong đã thấm mệt, Tính và Kim vẫn chưa chị tàn cuộc nhậu. Phong đứng lên bảo, hai chú cứ vui tiếp, anh về.

– Anh cứ ngồi đây, lát em về. Nên đây tập huấn thực ra là tạo điều kiện cho anh em mình ăn chơi, không chơi thì phí – Tính giọng đã líu lưỡi lè nhè nói.

Kim vẫy tay bắt ngồi xuống, đoạn bảo:

– Anh cứ ở lại đây, nhà em rộng rãi, anh thích ngủ chỗ nào cũng được, còn cứ nhât định về thì để em chở, thằng Tính ngắc ngư rồi.

– Đường cũng gần anh đi bộ 1 đoạn không sao đâu, anh bị suyễn nặng, đi đâu cũng phải có lọ thuốc xịt đề phòng, hôm nay vội đi vẫn để ở nhà trọ.

Nói rồi Phong đứng lên ra dấu không cần phải đưa về bằng xe máy. Quãng đường không dài lắm, Phong không nỡ làm gián đoạn cuộc vui của hai đứa bạn lâu ngày gặp nhau. Anh bị suyễn từ nhỏ, đã thành mãn tính, lúc nào cũng phải có lọ thuốc xịt cắt cơn bên người. Lên cơn suyễn mà không có thuốc sẽ bị co thắt phế quản ngạt thở mà chết.

Rời khỏi nhà Kim anh rảo bước trên vỉa hè, sương mù phủ kín khắp nơi, cả thành phố mờ ảo trong sương đêm. Xuống khỏi dốc Cao đẳng anh đi men theo bờ hồ Xuân Hương đi về nhà trọ. Mặt hồ phẳng lặng như chiếc gương soi, không một gợn sóng, sương mù bay lên bồng bềnh như chốn tiên cảnh. Sương đêm lạnh buốt, Phong mặc chiếc áo khoác dày mà dường như không đủ ấm. Giờ này hầu như chẳng còn ai ra đường, đoạn đường Phong đi về vắng tanh không một bóng người.

Đi được một đoạn Phong nhìn thấy từ xa thấp thoáng có bóng người đứng rải rác dưới gốc thông. Trước đây khi học trên Đà lạt, Phong cũng rừng đi dạo đoạn đường này về khuya, lúc đó cứ mỗi một gốc cây thông có 1 cô gái đứng. Hỏi bạn anh mới biết đó là những cô gái sinh viên kiếm tiền bằng nghề “buôn son bán phấn”. Những cô gái này khá tế nhị và kín đáo, nếu thoáng qua tưởng các cô đang đợi bạn trai đến đón, và họ chỉ đi với những khách quen hoặc người lịch thiệp, không xô bồ chộp giật như những nơi khác.

Một cô khá gần lối đi tươi cười chào anh. Cô ta mắc chiếc ao khoác màu đỏ thẫm, quấn chiếc khăn quàng cổ màu kem rất trang nhã, tóc xõa ngang vai, mái trước cài 1 chiếc kẹp hoa xinh xắn. Phong vốn tính đa tình thường hay trêu hoa ghẹo nguyệt, anh vẫn được bạn bè Phong cho cái biệt danh Phong sát gái. Với cái dáng cao ráo, hào hoa phong nhã của mình đã từng đốn tim biết bao cô gái.

– Sao đứng một mình buồn thế em – Phong đứng lại tán tỉnh.

Cô gái không nói gì, giữ nguyên trên môi nụ cười rất xinh. Trời ạ, xinh tươi thế này sao cam tâm làm nghề đứng đường chứ, Phong thầm nghĩ.

– Mình trò chuyện một lúc em nhé – Cái máu đa tình, phong lưu không thể bỏ được, cứ thấy con gái xinh đẹp là quên hết cả đất trời, chẳng thế mà vợ Phong lúc nào cũng phải nổi giận vì tính trăng hoa của chồng.

Cô gái gật đầu đồng ý, hai người cùng bước xuống cầu chữ Y. Cảnh sắc mờ ảo, sương khói như chốn bồng lai thật lãng mạng và nên thơ. Phong nắm tay cô gái, trò chuyện say sưa, anh nó chuyện rất có duyên, cô gái cứ tủm tỉm cười, thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng, hàm răng trắng muốt, má núm đồng tiền rất dễ thương. Phong rất thích những cô gái có vẻ em ấp thẹn thùng như thế.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:


Bài trướcMiếu cô tư
Bài tiếp theoQuan tài máu

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới