Trang chủTruyện maCánh đồng ma quái

Cánh đồng ma quái

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Dòng họ nhà ông Thái có truyền thống buôn bán lâu đời. Người nào cũng giàu có, cơ ngơi khang trang nhất nhì trong làng. Nhà ông có 4 anh em, cô út làm văn thư ở xã, còn 3 anh em trai đều đi buôn bán. Hai người anh của ông mua may bán đắt, chẳng mấy chốc đã đã trở lên khá giả. Cũng theo các anh và người trong họ nhưng ông Thái kém may mắn hơn, dù tính toán kĩ lưỡng đến mấy thế rồi không gặp sự việc này cũng gặp sự cố khác làm thua lỗ hoặc có sinh lời cũng chẳng đáng là bao. Tuy thế ông không nản lòng, kiên nhẫn duy trì công việc của mình.

Ông Thái hay buôn những mặt hàng ở miền núi đem về dưới xuôi. Một lần ông lên gom hàng, khi ấy phải đi vào sâu vào trong các bản làng. Cả một vùng đất rộng mênh mông chỉ có vài ba mái nhà nằm thưa thớt ven đồi. Ở đây chủ yếu là người dân tộc thiểu số, thỉnh thoảng mới có một vài gia đình người Kinh lên sinh sống. Đèo dốc quanh co, heo hút, những bãi đất hoang vu, rậm rạp phải là người gan góc lắm ông mới có thể đi một mình buôn bán ở đây.

Buổi chiều đó ông ghé vào chơi một gia đình người Thổ. Gia đình này thường giúp ông lấy hàng của những người trong bản. Họ vừa đi xem bẫy về nên có thịt rừng tươi đãi khách. Rượu lên men từ những hạt ngô trên rẫy cho nước rượu trắng đục thơm phức. Ông Thái rất thích loại rượu này, nhất là uống với thịt rừng nướng thì không còn gì tuyệt hơn.

Ông với chủ nhà uống đến bình thứ 3 thì người nào cũng chếnh choáng lăn ra sàn nhà nằm ngủ. Khi tỉnh lại ông thấy trời đã khuya rồi, cả nhà người Thổ đang say giấc, bếp củi chỉ còn một chút than hồng đang tàn dần. Ông Thái chợt nhớ ngày mai mình phải đưa hàng gửi ngoài ngã ba Nà Ngà lên xe chở về xuôi. Không có ông giao thì hàng bị lỡ chuyến phải 2 tuần sau mới có xe. Ông nhẹ nhàng đi xuống cầu thang dắt xe máy rồi vội đi cho kịp.

Rời nhà người Thổ một đoạn ông dừng lại xác định hướng đi nào thuận tiện nhất. Nếu đi theo đường dốc quanh núi thì đường rộng rãi khá dễ đi, nhưng đêm khuya lỡ gặp cướp không biết xử trí thế nào. Ông chưa từng gặp nhưng nhiều bạn buôn của ông đã bị cướp trên những đoạn đường đèo vắng vẻ. Con đường thứ 2 đi tắt ra ngã ba khá gần nhưng nhỏ hẹp hơi khó đi. Con đường này phải đi xuyên qua cánh đồng, người dân trồng ngô, đậu 2 bên. Đường thực chất chỉ là 1 lối nhỏ hẹp để người ta đi làm đồng. Lối này khó đi một chút nhưng nhanh, lại an toàn. Ông quyết định đi đường này.

Ra khỏi sườn đồi ông đã thấy cánh đồng trước mặt. Trăng đầu tuần mây phủ tỏa xuống ánh sáng vàng nhạt, không rõ lắm nhưng cũng đủ nhìn thấy lối đi. Cánh đồng vắng lặng, thỉnh thoảng một vài cơn gió lạnh đưa đẩy những đọt hoa ngô đung đưa. Ông Thái chợt dừng xe khựng lại. Đến đây men rượu trong người cũng đã nhạt, ông bắt đầu thấy lo sợ. Ban ngày mà gặp cảnh vắng vẻ cũng lo sợ huống chi giữa đêm thanh cảnh vắng, im lìm như bãi tha ma, lạnh lẽo. Trước đây khi mới lên vùng này buôn bán ông từng nghe kể nhiều câu chuyện li kì xảy ra ở cánh đồng này.

Có một anh thanh niên đi soi ếch vào một đêm mưa. Giỏ khá đầy rồi, anh tính quay về thì chợt thấy một con ếch rất to, béo vàng đang nhảy trước mặt. Anh vội vồ lấy, nhưng lần nào cũng trượt. Con ếch cứ nhảy quanh quẩn gần anh, bỏ về thì tiếc, anh cố bắt bằng được. Quần thảo một lúc vẫn chưa chộp được, chợt nó nhảy vào hang trong một ụ đất. Anh mừng quá thò tay vào bắt. Thò tay vào khá sâu anh chạm phải một vật cứng, nhẵn trơn trượt, anh nắm chặt kéo ra. Bỗng anh thất kinh khi thấy vật đó là 1 ống xương cẳng tay người trắng ởn. Anh vội vàng quẳng cả giỏ ếch chạy một mạch về nhà.

Một chị nọ đi làm cỏ thuê. Cánh đồng xa nhà dân nên chị đem cơm đi theo, đến trưa vào lều nhỏ người ta dựng tạm ở đồng ăn cơm và nghỉ ngơi. Một buổi trưa chị vừa trải áo đi mưa nằm xuống, chợt nghe có tiếng ông già:

– Cô ơi cho tôi xin bắp ngô về nướng nhé.

Nghĩ có vài bắp cũng chả là gì trong cả cánh đồng bát ngát thế này, chị ta nói:

– Ông cứ hái vài bắp đi ạ.

Nói xong chị ta lăn ra ngủ sau một buổi sáng làm cỏ mệt nhọc. Cứ vài ba hôm chị lại nghe thấy tiếng xin ngô y như vậy. Chị lấy làm lạ là nhiều lần làm cỏ chị có kiểm tra thì không thấy có cây ngô nào bị bẻ bắp. Trưa hôm ấy chị quyết xem ông già này là ai lại đến xin bắp trêu chọc mình. Chị nhắm mắt giả ngủ, bỗng lại nghe thấy tiếng xin ngô to rõ gần cửa lều, chị bật dậy lao ra cửa nhìn nhưng không thấy người nào cả. Nhìn kĩ chị thấy gần đó có 1 con rắn đen, đuôi chấm đỏ đang quấn trên thân cây ngô. Chị chạy vào lều lấy cán cuốc, khi quay ra không thấy con rắn đó đâu. Sau này hỏi vài người cùng làm thuê ở đồng ấy họ cũng gặp chuyện lạ tương tự, kể từ đó không ai dám đi làm một mình.

Còn một chuyện lạ lùng nữa mà ông Thái được chính gia đình người Thổ ban chiều kể. Dạo ấy có một vài cán bộ trên tỉnh về làm công tác ở vùng này, họ khảo sát gì đó bà con không rõ. Thời điểm đó cánh đồng chưa được khai hoang, lau sậy um tùm, rậm rạp. Giữa đồng có 1 một đầm nước nhỏ, nước trong vắt quanh năm. Có một anh cán bộ buổi trưa đi ngang qua đồng chợt nghe có tiếng cười nói vọng ra từ đầm nước. Thấy lạ, anh rẽ lối lại gần xem sao. Tới nơi anh thấy có khoảng chục cô gái đang tắm dưới đó nói cười vui vẻ. Cô nào cũng xinh đẹp trắng trẻo, rạng rỡ. Anh vội vã quay về gọi thêm vài người bạn quay lại tính trêu trọc. Họ đi tới gần đầm vẫn nghe rất rõ tiếng trò chuyện của các cô. Anh nào cũng mừng thầm, phen này có gái bản xinh tươi tâm sự cho đỡ buồn tẻ ở nơi núi rừng hoang vu, hẻo lánh. Nhưng khi vén cỏ cây nhìn ra đầm thì tuyệt nhiên không thấy một người nào, cả đầm nước vắng lặng như tờ, chỉ có có gió thổi hắt hiu trên trên những đám lau sậy. Mọi người sợ hãi vội lẳng lặng ra về.

Ông Thái nhớ lại những chuyện ấy thấy gai gai trong người. Nhìn cánh đồng đêm khuya hun hút, lạnh lẽo lại chứa những câu chuyện kì dị, ma quái ông có cảm giác rờn rợn. Ông tính quay lại nhà người Thổ để sáng hôm sau đi, nhưng lại sợ bị lỡ chuyến hàng lần này, không chuyển đi được thì những lần sau dưới xuôi họ không nhận nữa, những mối lái làm ăn sẽ không còn uy tín. Tất cả cũng chỉ là chuyện kể, đồn đại, từ nhỏ tới giờ ông đã từng gặp ma quỷ khi nào đâu, ông vẫn cho là yếu bóng vía, rồi có một đồn mười chứ sự thật có khi chẳng có gì cả. Nghĩ vậy ông Thái lại cho xe chạy tiếp.

Đường cánh đồng nhỏ, ngô hai bên cao quá đầu người phủ bóng tối xuống nên khá khó đi. Không biết có phải do càng khuya thì sương nhiều nên ông thấm lạnh hay không mà càng vào sâu trong đồng ông càng cảm thấy ghê lạnh dọc sống lưng. Có những lúc ông có cảm giác có ai đó đang đi sau lưng mình, nhưng ngoảnh lại thì không thấy người nào.

Đi được một đoạn ông thấy trước mặt là khoảng đất trống, chỗ này người ta trồng đậu đã thu hoạch rồi nên chỉ còn lại thân cây ngổn ngang trên trên mặt đất. Theo vệt đường ông cứ thế đi lên. Vừa gần tới đầm nước thì xe ông bị chết máy. Thực ra đường đi không sát mép đầm, nó cách vài chục thước nhưng do có bãi đất trống nên nhìn thấy đầm rất rõ. Ánh trăng phản chiếu dưới mặt nước sáng nhợt nhạt, hơi nước bay lên lơ lửng cảnh vật huyền bí, ma mị lạ thường. Ông Thái xem xăng vẫn còn, chỉnh một vài chỗ của xe thấy bình thường nhưng xe không tài nào nổ máy được. Lúc này ông hoảng thực sự vì thấy tay chân chợt nặng trĩu, có cảm giác rất nhiều ánh mắt ở đâu đó đang theo dõi mình thật ghê rợn. Ông lấy hết bình tĩnh đẩy xe về phía trước đi tiếp.

Chợt nhìn thấy xa xa có ánh lửa le lói, lúc cao lúc thấp lập lòe trong màn đêm, ông Thái vừa mừng vừa lo. Mừng vì hy vọng người nào đó có việc phải ở ngoài đồng nên đốt lửa cho đỡ lạnh, nhưng cũng lo vì biết đâu lời đồn đại là có thực, những đám sáng ấy là ma hiện về giữa đêm khuya. Ông hoang mang không biết quay lại hay đi tiếp, bỗng ông nghe thấy có tiếng gọi phía sau:

– Đợi tôi đi cùng cho vui bác ơi.

Giật mình quay lại ông thấy có một người đàn ông trung niên đang đạp xe đi tới. Đêm khuya, vắng vẻ lại có người ở chỗ này nhỉ, ông rùng mình sợ hãi. Người đàn ông bình thản tới gần ông nở nụ cười thân thiện bắt chuyện:

– Bác đi đâu mà khuya khoắt thế?

– À, tôi đi có chút việc riêng – Ông Thái trả lời giọng như lạc hẳn đi vì run sợ.

– Chắc bác không ở vùng này, vì những người ở đây thì người ta không dám đi vào giờ này đâu.

– Sao thế chú? Ông Thái vờ như không biết, hỏi lại.

– Cánh đồng này nhiều người từng gặp ma lắm bác ạ. Ban ngày đi làm gan mấy cũng không ai đi một mình, còn đêm khuya thế này thì có cho vàng người ta cũng không dám.

Người đàn ông tươi cười, điệu bộ, dáng vẻ toát lên tính cách hiền lành, phúc hậu.

– Thế còn chú, chú không sợ à?

– Em có việc gấp phải vào hẻm núi dưới kia hái lá thuốc chữa bệnh cho đứa bé trong thôn. Mệt quá nằm ngủ quên, đến khi tỉnh dậy thì trời tối mịt, cố mò về nhà sắc thuốc cứu người cho kịp.

Ông Thái thở phào nhẹ nhõm. Vậy là người ở quanh đây không phải ma quỷ hay là bọn cướp bóc. Đi đường vắng có thêm người trò chuyện thì tốt quá, thật may mắn, ông Thái nghĩ thầm.

– Xe bác hết xăng sao mà dắt thế?

– Xăng vẫn còn nhưng không hiểu sao đạp mãi không nổ chú ạ.

– Vậy em cũng dắt bộ cùng bác cho vui.

Nói rồi người đàn ông vui vẻ dắt xe theo sau ông Thái. Hai người vừa đi vừa trò chuyện. Qua câu chuyện ông Thái mới biết người đàn ông tên Vĩnh nhà cũng gần ngã ba Nà Ngà, qua cánh đồng đi thêm một đoạn là tới. Vĩnh có nghề bốc thuốc có tiếng trong vùng này. Những bài thuốc của anh chủ yếu là những lá cây quen thuộc quanh vườn, tuy nhiên nhờ mát tay mà anh chữa trị khỏi bệnh cho rất nhiều người. Người đến lấy thuốc của anh chủ yếu là dân trong vùng nghèo khó nên anh lấy tiền thuốc rất ít, đa phần chỉ lấy chút tiền công đi hái lá. Những bài thuốc đơn giản sử dụng lá cây thông thường, Vĩnh hướng dẫn người nhà của họ tự tìm kiếm sắc lấy thuốc mà uống, nhưng các vị thuốc hiếm anh ta đích thân vào rừng đi hái. Chiều nay anh đi với một đứa cháu hái lá thuốc trong rừng, nó theo anh một chặp rồi về lúc nào anh không hay biết. Vĩnh chẳng biết mình mệt quá ngủ từ khi nào mở mắt dậy thấy trời tối nên dọ dẫm tìm đường về nhà. Tướng mạo thể hiện rõ nét tính cách con người. Thoạt trông ông Thái đã có thiện cảm, nhận định đây là người tốt, ông cảm thấy yên tâm không hề lo sợ.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:

1 BÌNH LUẬN

Comments are closed.

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới