Trang chủTruyện maNgười bạn cõi âm

Người bạn cõi âm

tác giả

Ngày đăng bài

Chuyên mục

Quân uể oải bước ra nhà xe. Thế là lại xong một đợt tập huấn. Năm nào cũng phải vài ba đợt, không tập huấn cái này thì cũng bồi dưỡng cái khác. Giáo dục thay đổi mô hình học tập, phương pháp giảng dạy, kiểm tra đánh giá…liên tục, xoay như chong chóng. Chưa kịp tiếp thu cái mới này, sang năm lại học tập, tìm hiểu một cái mới khác.

Quân chạy xe máy lòng vòng, thẫn thờ, nửa muốn về thẳng nhà với vợ con, nửa muốn ở lại lang thang vài chỗ cho thư thái. Giấy triệu tập ghi tập huấn ba ngày, các báo cáo viên gói gọn trong hai ngày, còn một ngày được phép nghỉ “hợp pháp” thì tội gì phải về sớm. Thực ra ở trường còn rất nhiều việc Quân muốn về làm gấp, nhưng cứ nghĩ tới lúc bước vào phòng Hiệu phó của mình anh thấy nó ngột ngạt, khó thở thế nào ấy.

Ra trường được năm năm Quân đã được đề bạt làm Hiệu phó. Năng nổ, nhiệt tình, chuyên môn vững vàng lại thêm tính tình thẳng thắn, anh được đồng nghiệp, học sinh hết lòng tin yêu. Từ một trường học sinh học yếu, đánh nhau, phá phách có tiếng, bằng năng lực và lòng nhiệt huyết của mình anh đã vực dậy trở thành trường có chất lượng cao của huyện. Đồng nghiệp khi ấy kì vọng về anh, một vị lãnh đạo trẻ tuổi của ngành trong tương lai.

Nhưng cũng chính cái nhiệt huyết, thẳng thắn ấy lại hại Quân. Nhiều năm rồi, ở trường thất thoát tài chính, mua sắm vật tư, thiết bị giá cả chênh lệch, ăn chặn tiền dạy thêm, phụ đạo của giáo viên diễn ra hàng ngày mà mọi người đều bất lực. Hiệu trưởng chẳng những có quyền lại còn cả hệ thống “dây mơ, rễ má”, giáo viên lên tiếng thì chẳng khác nào “trứng chọi với đá”. Ấy vậy mà Quân dám làm. Lá đơn tố cáo dài hơn sáu trang A4 với đầy đủ chứng cứ, lập luận sắc bén của anh như một quả bom nhiệt hạch phá tan bầu trời tưởng như bình yên, hiền hòa. Đồng nghiệp nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thán phục. Đi đâu người ta cũng tán dương Quân như một anh hùng. Quân làm việc này như thực hiện trách nhiệm của lương tri, anh cảm nhận kết quả nó cũng chẳng đi đến đâu và có khi bản thân mình lại là người lãnh hậu quả.

Cũng không ngoài dự đoán của Quân, thanh tra Sở về làm việc qua quýt, nhắc nhở nội bộ và hứa sẽ trả lời bằng văn bản sau. Hết năm học, trong khi mọi người đang nóng lòng đợi kết luận thanh tra, thì trường nhận hai quyết định thuyên chuyển công tác của cả Hiệu phó và Hiệu trưởng. Mọi thứ lại như cũ, ông Hiệu trưởng vẫn tại chức, hàng ngày chễm chệ trên chiếc Inova tươi tỉnh như không, ông được chuyển sang công tác trường mới gần đó; còn Quân thì được điều về làm việc ở một trường vùng sâu, cách nhà anh mười mấy cây số.

Quân bị thuyên chuyển công tác thực chất là 1 hình phạt của cấp trên, răn đe cấp dưới có biết điều gì thì tốt nhất cứ lẳng lặng đừng có tọc mạch kẻo mang họa vào thân. Quân quá hiểu điều đó, cái xã hội mà đồng tiền có sức mạnh ma quái, lũng đoạn tất cả, nó có thể đổi trắng thay đen thì không mong chờ điều tử tế nó sẽ có ở xã hội ấy. Quân đến trường mới, vị Hiệu trưởng mới tiếp nhận anh trong sự dè chừng, cảnh giác. Ông này cũng chẳng khá hơn ông trước là mấy, ăn chặn ăn bớt, trai gái, bài bạc có tiếng.

Từ đó Quân chán chường, bất mãn mọi thứ. Anh làm việc cầm chừng, không còn sự nhiệt huyết, hăng hái như trước.

Quân hay lên thị xã công tác nên ở đây anh có nhiều người quen, nhưng khi cần một nơi tâm sự, sẻ chia vui buồn anh thường tìm đến nhà Thuận. Thuận là bạn học cùng lớp với anh ở trường sư phạm, hai đứa chơi với nhau rất thân. Hồi mới nhập trường, chỉ biết là cùng lớp, chưa từng trò chuyện với nhau. Một lần anh vào kí túc xá nữ mượn vở của Quyên, bạn học cùng lớp, chép bài. Anh vừa bước ra khỏi phòng Quyên thì một đám thanh niên chặn lối gây sự. Có lẽ trong số ấy có người đang để ý Quyên. Lối vào cổng sau kí túc xá nhỏ hẹp, ít người qua lại, muốn chạy hay kêu cứu cũng không dễ. Quân chắc mẩm, tụi này nó không cần hiểu thế nào, kiểu gì cũng phải no đòn với chúng nó. Đang bối rối không biết xử trí thế nào thì anh thấy Thuận từ đâu bước tới. Thuận đứng chắn giữa Quân và đám thanh niên hòa giải. Nhìn tướng tá Thuận cao to, vạm vỡ đám thanh niên ấy e ngại, tản ra dần. Từ đấy tình bạn thân thiết nảy nở. Gia đình Thuận khá giả, lại là con một, nhưng Thuận sống rất giản dị, chân thành với bạn bè. Bất cứ ai nhờ gì Thuận đều nhiệt tình giúp đỡ. Phong trào nào của lớp Thuận cũng luôn hăng hái tham gia. Bạn bè, thầy cô luôn quý mến, yêu thương. Thế nhưng ông trời thật bất công, người hiền lành, tốt tính thường phải chịu số phận thiệt thòi, bất hạnh. Ra trường công tác được hai năm thì Thuận bị mất trong một tai nạn.

Đến bây giờ Quân vẫn bị ám cái buổi chiều hôm ấy. Nhóm bạn rủ nhau đến thăm người bạn cùng lớp bị bệnh nặng. Khi ra về được một đoạn, một cô bạn đi cùng mới sực nhớ để quên chiếc điện thoại ở nhà bạn. Thuận nhanh nhảu nhận quay lại lấy giúp. Không ai nghĩ rằng đó là lần Thuận ra đi mãi mãi. Trời đã sẩm tối, đường mưa trơn trượt, vừa rời được hơn trăm mét, tại khúc cua gấp chiếc xe tải đang đi ngược chiều với tốc độ cao, lạc tay lái tông thẳng vào Thuận. Chiếu xe máy bẹp dúm, Thuận bị văng ra mép đường toàn thân dập nát. Mọi người bàng hoàng, kinh hãi đứng chết lặng. Quân gào lên hoảng loạn, anh ôm chầm người bạn thân, ghì chặt để người ta chở Thuận vào bệnh viện. “Cố lên Thuận ơi, ráng chịu đau một chút, sắp tới bệnh viện rồi”, Quân muốn òa lên khóc nhưng cố trấn tĩnh an ủi bạn. Người Thuận đã mềm nhũn, khuôn mặt bị biến dạng, nửa mặt bị bẹp dúm lại, máu tươi thấm ướt đẫm sang người Quân.

Tới bệnh viện thì đã không kịp, Thuận vĩnh viễn đi mãi. Bạn bè, thầy cô đau xót tiễn đưa. Đau lòng nhất là bố mẹ Thuận, đứa con là niềm hạnh phúc, niềm tự hào của họ chỉ trong giây lát đã bỏ họ mà đi.

Mỗi lần có dịp lên thị xã, Quân đều ghé thăm bố mẹ Thuận. Anh luôn cố gắng thay Thuận quan tâm, săn sóc, động viên hai bác mỗi lần tới thăm, như một phần an ủi để Thuận yên lòng ở nơi chín suối.

Mải suy nghĩ, đến khi ngước lên thì nhà Thuận đã ngay trước mặt. Nhà Thuận trong 1 con hẻm nhỏ yên tĩnh, có  giàn hoa giấy trước cổng đỏ rực quanh năm. Bố mẹ Thuận rất quý Quân, lúc nào họ cũng mong anh tới, có gì ngon, quý cũng để giành đợi anh đến mới dùng. Hôm nay mẹ Thuận theo đoàn Phật tử sang chùa Linh Quang làm lễ, còn mình bác Minh, bố Thuận, ở nhà. Khá lâu rồi không gặp, hai bác cháu trò chuyện cho đến khi đường phố lên đèn mới đi chuẩn bị bữa tối. Bên mâm cơm hai người hào hứng trò chuyện. Chỉ ở những nơi như thế này Quân mới thấy cõi lòng mình thanh thản, nhẹ nhõm. Anh như trút bỏ những muộn phiền, lo toan của cuộc sống, được trở về đúng với con người của mình. Xã hội bon chen buộc anh phải gắn lên mình quá nhiều lớp mặt nạ để tồn tại và thích ứng với nó.

Mẹ Thuận điện về báo đoàn phật tử còn nhiều việc phải làm khuya nên nghỉ lại tại chùa. Bác Minh giờ tuổi đã cao, xương khớp đau nhức luôn, thường đi nằm sớm. Vẫn như mọi khi, mỗi lần đến đây Quân ngủ ở phòng của Thuận. Ở đó những đồ dùng, kỉ vật của Thuận vẫn được lưu giữ như lúc Thuận còn sống. Nhìn chúng Quân như gặp lại người bạn thân của mình, ấm lên tình bạn keo sơn, thân thiết thuở nào. Tấm ảnh chụp chung hai đứa dưới gốc thông ở sân trường được Thuận cẩn thận lồng trong khung thạch cao rất đẹp. Giờ đây mọi thứ chỉ còn là kỉ niệm. Quân đặt lưng xuống giường nhưng dòng suy tư miên man khiến anh chưa ngủ ngay được. Nếu thực sự cuộc đời có quả báo, có luân hồi chuyển kiếp thì sao người sống tốt lại phải chịu nhiều đắng cay, kẻ bạc ác lại an nhàn sung sướng. Có khi nào chết là hết, những câu chuyện về thế giới vô hình chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng của con người chăng? Nếu vậy con người cứ tàn độc, chà đạp lên nhau mà sống không phải sợ bất cứ điều gì hay sao? Lẽ nào lại phải chấp nhận để cái ác hoành hành, không thể chế ngự nó được? Quân băn khoan, suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi và tự trả lời nhưng không thể tìm ra lời giải đáp thỏa đáng.

Anh mở zalo trò chuyện với vợ con. Với anh hạnh phúc của gia đình bé nhỏ là trên hết. Nó là niềm an ủi mỗi khi cuộc đời anh gặp sóng gió. Cứ ôm những đứa con vào lòng anh lại vơi đi bao khó nhọc cuộc sống thường nhật.

Hơn mười hai giờ Quân mới có cảm giác buồn ngủ. Hai mắt trĩu nặng, mơ màng, giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng êm dịu. Ngoài trời tiếng mưa rả rích trong đêm vắng tĩnh mịch, tiếng gió thổi xào xạc trên những cành hồng trong vườn, khí trời lành lạnh, se sắt.

Một làn gió lạnh từ đâu thổi thốc vào phòng, bên tai anh nghe ong ong một thứ âm thanh gì đó rất kì lạ, như tiếng gió thổi vào các hốc đá trên núi vậy. Nửa tỉnh, nửa mơ Quân hé mắt nhìn, bỗng thấy căn phòng có rất nhiều đom đóm bay vào, lập lòe trong đem tối, mọi đồ vật ánh lên một một màu sáng xanh nhẹ như lân tinh, lấp lánh lạ thường. Quân ngồi phắt dậy, giật mình hoảng sợ  khi thấy có một bóng người cao lớn đang đứng ngay giữa cửa vào phòng.

– Ai vậy? Quân hốt hoảng.

Bóng người lặng im không lên tiếng. Nhà chỉ có bác Minh, cửa nhà đóng hết rồi, lẽ nào là ma chăng, Quân thầm nghĩ. Những đốm sáng đang bay chập chờn, chợt dồn ra phía cửa. Trong ánh sáng lờ mờ, anh bỗng thất kinh, sởn hết gai ốc vì khuôn mặt đó rất giống Thuận. Anh định thần lại nhìn cho rõ, đúng là Thuận rồi không ai khác. Quân co người lại bám chặt thành giường, người run lên từng chặp. Rất nhiều lần ngủ ở đây Quân chưa hề thấy điều gì bất thường, vả lại anh chưa từng tin có ma quỷ.

Bỗng cả người Thuận ánh lên màu trắng sáng mờ ảo, Thuận nhìn Quân tươi cười hiền hậu. Quân véo mạnh vào chân mình, thấy đau, rõ ràng mình hoàn toàn tỉnh táo. Thuận thực sự đã mất rồi vậy hình ảnh trước mặt mình đúng là hồn ma Thuận hiện về, không còn ngờ gì nữa.

Thuận không tiến tới, vẫn đứng ở cửa giữ nguyên nụ cười hiền lành. Quân bớt sợ hơn khi nhận thấy Thuận không có ý dọa hay làm hại mình. Quân muốn lên tiếng gọi bác Minh dậy, nhưng miệng bỗng nhiên cứng lại, ú ớ không ra tiếng. Thuận cất tiếng nói rất khẽ như tiếng gió thoảng qua: “Cậu cứ đi theo mình nhé”. Quân đã từng nghe chuyện vong về gọi hồn người đi theo, ai mà nghe lời rủ rê ấy thì sẽ chết. Nghĩ vậy, anh sợ toát mồ hôi. Nhưng kì lạ thay, tay chân Quân bỗng cử động tự đứng dậy rời khỏi giường bước ra cửa. Cố gắng kìm lại không bước theo nhưng không được, tiếng gọi của Thuận như có một ma lực điều khiển Quân. Toàn thân anh nhẹ bỗng lên lay lắt như một làn khói. Thật kì lạ hai chân Quân không hề chạm đất, bay bổng trôi dạt trên không. Thuận đi trước, Quân bồng bềnh như đám mây trôi theo, vách tường, cây cối đều xuyên qua dễ dàng. Cảnh vật trước mặt Quân bỗng nhòa đi, nhà cửa cây cối xung quanh của khu phố quen thuộc nhà Thuận không còn nữa. Trước mặt Quân chỉ còn là một màn đêm tăm tối. Quân lướt theo Thuận, bên tai nghe thấy tiếng gió thổi ù ù. Đi được một lúc khá lâu, chợt có thứ ánh sáng mờ mờ hiện ra, nhìn không rõ lắm nhưng Quân có thể nhận ra cây cối, cảnh vật nhạt nhòa, lúc ẩn, lúc hiện xung quanh. Quân thấy mình lướt qua những cánh đồng hoang vắng, những tiếng hú ở đâu đó vẳng vẳng bên tai rất ghê rợn. Độ hơn một tiếng sau chợt có một ngôi làng kì dị hiện ra trước mắt. Cả ngôi làng ấy đang chìm dưới ánh sáng lờ mờ, bàng bạc.

Những mái nhà hình thù kì dị Quân chưa từng thấy bao giờ, vài ô của sổ hắt ra thứ ánh sáng xanh ngắt lạnh lẽo như ở bãi tha ma. Vào sâu trong làng, nhà cửa dày hơn, đường xá loáng thoáng có người đi kẻ lại nhưng tuyệt nhiên tĩnh lặng. Một điều Quân rất ngạc nhiên là Thuận đi tới đâu những người ở đây đều cúi đầu chào rất cung kính. Thuận dẫn Quân tới trước một ngôi nhà tường bao  quanh cao ngất, cánh cửa xám ngắt, u ám, kín như bưng. Đứng canh cửa đấy có khoảng hơn chục người mặt mày dữ dằn, gớm ghiếc. Không rõ Thuận nói những gì, đám người ấy bỗng quỳ sụp xuống rồi nhanh chóng mở cửa cho Thuận và Quân vào trong. Bước qua cổng, Quân lại thấy bên trong không phải một ngôi nhà mà là một ngôi làng khác, nhà cửa san sát, người, xe tấp nập, nhộn nhịp. Quân chưa kịp quan sát kĩ thì Thuận lại dẫn đến một cánh cổng khác. Đứng canh cổng là bốn gã cao to, đen bóng mắt trợn trừng trắng dã. Thuận trao đổi một lúc nhưng có vẻ không thuyết phục được, chúng vẫn lăm lăm cây giáo trên tay chắn ngang lối vào. Bỗng Thuận lôi từ trong túi ra một vật to cỡ chừng bàn tay, lấp lánh màu ngọc bích, vừa nhìn thấy những gã canh cổng vội cúi xuống kính cẩn mời hai người đi qua. Bên trong tối om, Quân chỉ nhìn thấy bóng trắng sáng của Thuận phía trước. Phải một lúc lâu hai người mới đi qua vùng bóng đêm dày đặc ấy. Dưới ánh sáng le lói từ những hốc tường hắt ra, Quân nhận thấy mình đang đứng trong gian phòng rộng lớn. Bất chợt Thuận đi thẳng lên lầu, trên ấy có 1 căn phòng tối, lạnh lẽo không nhìn thấy vật gì xung quanh, Thuận ra dấu cho Quân ngồi xuống. Ở vị trí này Quân có thể nhìn rõ những cảnh vật phía dưới. Bỗng chốc toàn bộ không gian bên dưới sáng dần, ánh sáng vàng vọt, mờ ảo, đầy bí hiểm. Quân rùng mình sợ hãi khi nhìn thấy trên vách tường treo đầy rẫy xương người, dây nhợ, gậy gộc, bàn chông…hình thù quái dị. Anh quay qua tính hỏi Thuận đây là đâu nhưng lưỡi cứ líu ríu không thể cất lên lời. Hiểu được ý anh, Thuận tươi cười ra hiệu cứ ngồi yên, đừng nói gì. Không gian vẫn yên ắng, tĩnh mịch. Nhìn về phía xa trong đêm tối dày đặc, Quân thấy có nhiều đốm sáng lập lòe đang đi tới, mỗi lúc một rõ hơn. Lúc tới gần, dưới ánh sáng, anh mới nhận ra ánh sáng đó phát ra từ mắt của những sinh vật có hình thù rất ghê rợn. Chúng đi bằng hai chân, lông lá đầy mình, răng nanh dài trắng ởn, trên đầu có ba cái sừng nhọn hoắt, mắt chúng trong bóng tối sáng xanh như mắt mèo vậy. Quân nghĩ chắc đây là đám quỷ dưới địa phủ mà người ta thường nói. Cả đám quỷ ấy thở hồng hộc, nhe răng, thè lưỡi, thỉnh thoảng có con rống lên bát tai như truyền đi một mệnh lệnh nào đó. Con nào con nấy răm rắp đứng vào vị trí đã định tạo thành một cung tròn khá lớn, chính giữa chúng đặt một chiếc cọc gai xung quanh sắc nhọn tua tủa lông nhím. Sau một tiếng tru dài sắc lạnh, cả đám chợt im bặt, mỗi con cầm một khí giới trong tay đứng ngây như tượng đá. Độ một lúc, từ xa thấp thoáng có bốn con đang khiêng một người đàn ông đi tới. Đến nơi, chúng trói chặt người đàn ông vào cọc gai rồi rút lui. Bỗng ánh chuyển sang trong vắt như pha lê, thuần khiết thánh thiện lạ kì. Thứ ánh sáng ấy như soi rọi tâm can của từng người, nó khiến người ta phải quy phục vào một quyền năng linh thiêng tối thượng. Một lúc sau, người đàn ông từ từ cựa mình, rồi cả cơ thể ngọ ngoạy như con sâu trong đám tơ nhện bùng nhùng. Nhưng không phải ông ta muốn thoát ra mà là đang đau khổ, hối lỗi điều gì khổ tâm lắm. Đến lúc ông ngửa mặt lên rên rỉ điều gì đó thì Quân giật bắn người. Trời, hóa ra người dưới kia là thầy Sửu, thầy mất cách đây bảy năm rồi. Thầy là Hiệu trưởng trường Tiểu học gần nhà Quân, suốt những năm tháng học ở đấy, anh vẫn nghe nhiều thầy cô giáo ngợi khen thầy Sửu là người tận tâm với công việc, tinh thần trách nhiệm cao, là tấm gương sáng cho học sinh noi theo. Năm anh vẫn đang học ở trường sư phạm, một lần về thăm nhà, mẹ anh có kể thầy Sửu đã mất vì bệnh ung thư dạ dày. Bà cứ chẹp miệng tiếc nuối mãi: “Thầy bao năm cống hiến cho nghề, cặm cụi đi lại trên chiếc xe máy cũ, rách nát, về hưu mới xây được cái nhà khang trang thì đổ bệnh rồi mất. Số khổ, chả được hưởng là bao”. Đang miên man suy nghĩ anh chợt thấy có một đoàn người xuất hiện, quần áo sáng như ngọc, mặt được quấn kín bằng lớp vải trắng, chỉ hở hai mắt. Người nào cũng có một dải khăn màu bạc quấn trên đầu, chính giữa có một vật tròn cỡ quả táo sáng lấp lánh. Họ dẫn tới một người phụ nữ ăn mặc khá nhếch nhác, dáng vẻ gầy gò, khắc khổ. Người này giống như bị bệnh nặng đi lại xiêu vẹo, khó nhọc.

– Chắc mày còn nhớ tao chứ? Người phụ nữ bước lại gần chỉ vào thầy Sửu hỏi. Thầy Sửu giật mình kinh sợ, định nói điều gì nhưng không mở miệng được – Tao đã chết hơn mười năm nay rồi nhưng vất vưởng đó đây để chờ ngày mày xuống đây luận tội. Năm xưa tao mới ra trường mày dùng lời ngon ngọt, dùng quyền hành ép buộc để thỏa mãn dục vọng đê hèn của mày. Tao đã phải hai lần phá thai vì mày, nhưng mày vẫn không dừng lại thú tính.

Nói tới đây bất giác người phụ nữ bật khóc nức nở. Dù hình hài có phần tiều tụy nhưng Quân vẫn nhận ra nét đẹp mặn mà của người này. Anh chắc chắn cô này khi còn trẻ phải là người con gái rất xinh đẹp.

– Đến lần thứ ba tao phá thai thì bị hậu sản, sống dở chết dở, mà mày vẫn không có chút tình người cưu mang tao, lại tìm cách đuổi tao ra khỏi trường. Phẫn uất quá mà tao phải tìm đến cái chết. Mày có còn là con người nữa hay không hả? – Người phụ nữ vừa khóc vừa kể lể.

Quân quay ra chỗ khác, không dám nhìn, anh bịt tai lại nhưng không hết được, những tiếng than khóc, những lời luận tội của người phụ nữ ấy cứ như xoáy vào óc, làm cho người nghe muốn điên loạn tức thì.

Một lúc lâu sau Quân nghe thấy tiếng roi rít lên, anh quay lại. Người phụ nữ khỏe mạnh khác thường, giang tay quất roi vun vút vào người thầy Sửu, thầy cong người chịu đựng, tuyệt nhiên không nghe thấy một tiếng kêu rên. Đến khi người phụ nữ khụy xuống không còn sức thì những người áo trắng lại gần gỡ roi ở tay cô ấy rồi dìu đi.

——–
Nghe truyện đầy đủ ở video dưới đây:

DUY LY

Tôi là Duy Ly.
Tôi có sở thích lang thang trên mạng và viết lãng đãng, vu vơ. Đề tài tôi yêu thích là viết những câu chuyện tâm linh, ma mị, kì bí. Tôi lập trang web này để chia sẻ những bài viết và truyện ngắn của mình.

Bài viết mới