Trạm y tế

Zhinhu123

Thành viên
#1
Thể loại : bách hợp.

Nhà trọ trạm y tế.

Tác giả : như linh

Chương 1:

Tôi tên là lâm Thúy năm nay 20 tuổi là y tá thực tập hôm nay tôi được Bộ Y tế Thành phố Hồ Chí Minh cử lên vùng sâu vùng xa làm công tác , nơi tôi công tác là một trạm Y tế tồi tàn rách nát thậm chí còn xa thị trấn . Sau khi đến nơi tôi được 1 chị y tá lâu năm ở đây ra đón tiếp đồng thời còn dẫn tôi đi loanh quanh trạm y tế và còn hướng dẫn công việc cho tôi biết sau này phải làm gì ...làm gì ....

Sau màn hướng dẫn công việc xong xuôi chị y tá dẫn tôi đến dãy phòng trọ của trạm y tế nghỉ ngơi . Trước khi rời đi chị y tá không quên nhắc tôi " có gì cần thì gọi chị nha em nghĩ ngơi vài hôm đi rồi làm việc. ".

Tôi mỉm cười nói.
- Dạ em biết rồi , chị tên là gì vậy em tên Lâm Thúy năm nay 20 tuổi ạh.

- chị tên là Misa năm nay 39 tuổi hi..hi...

Một cái tên rất tây .

Sau khi chị y tá rời đi tôi đi loanh quanh khu nhà trọ của trạm y tế để xem xét , xem xét một hồi thì tôi phát hiện ra một căn gác xép bỏ hoang cũng khá lâu tôi ước tính cũng khoản vài ba , bốn năm gì đó . Với tính tò mò tôi bước từng bước lên gác xép bỏ hoang đó, tiếng cót ca cót két phát ra từ những tấm ván gỗ cũ kĩ trong vô cùng đáng sợ.

Trước mặt tôi lúc này là một căn phòng bị khóa bên trong vì thế tôi không thể nào mở ra được từ bên ngoài . Vì thế buột lòng tôi phải quay trở về phòng nhưng mặc dù trong lòng tôi rất tò mò về căn phòng trên gác xép cuối cùng tôi cũng phải bỏ qua chuyện đó là mình không nên tò mò tìm hiểu để chuốc lấy rắc rối vào thân vì thế tôi phải bỏ qua ý nghĩa đó.

Khoảng 1 tiếng sau .

Có tiếng gõ cửa " cóc....cóc...." nghe thấy có tiếng gõ cửa tôi liền bước ra mở cửa cánh cửa Vừa mở ra thì tôi nhìn thấy 1 cô gái xinh đẹp trên tay cầm một chiếc vali bước vào rồi lên tiếng .

- Mình tên là MiMi sinh viên ngành Y ở Sài Gòn được chuyển lên đây thực tập. Đồng thời cũng là bạn cùng phòng với bạn hi...hi....

Tôi mỉm cười.
- oh xin chào mình tên Lâm Thúy năm nay 20 tuổi y tá thực tập cũng từ ngành sở Y tế Sài Gòn chuyển lên đây thực tập.

Tôi và Mimi ngồi nói chuyện làm quen với nhau một lúc thì chị y tá Misa bước vào trong phòng rồi nói .
- Hai em hãy làm quen với nhau nha để sau này còn giúp đỡ nhau lúc làm việc".
- Dạ tụi em biết rồi ạh hi...hi...hi...

Chị y tá nói.
- ok nhớ đừng có cho miệng vào nhau đó nha chưa ở đây không chấp nhận đồng tính nữ. ( bách hợp).

Chúng tôi đồng thanh lên tiếng.
- Tụi em biết rồi chị ạh
- ok vậy là được ,ah quên mất cả hai đứa không nên lên tầng trên nha chưa.

Dứt lời chị y tá quay người rời đi thấy chị y tá rời đi thì Mimi lên tiếng hỏi
- tầng trên tại sao không được lên chứ .

Tôi lên tiếng giải thích.
- tầng trên có 1 căn phòng bị khóa trong đồng thời nó cũng cũ kĩ lắm rồi nên không ai sử dụng nữa.

- oh thì ra là vậy ủa mà sao chị ấy nói chúng ta không được cho miệng vào nhau là sao ?.
- Chị ấy sợ chúng ta hôn môi nhau ấy mà.

- Ôi trời hôn nhau là chuyện bình thường mà ?.

- Đúng là bình thường nhưng chúng ta là nữ vs nhau làm sao mà hôn miệng nhau được.

- ưh mình biết chứ vậy bạn muốn nhấp miệng nhau thử không hi..hi..hi...?

- Thế có được không đó ?.

Tôi mỉm cười nói đùa .
- Thì thử xem thế nào .

- ưh thử thôi đó nha?

Sau đó, tôi và Mimi ngồi hôn lên môi nhau, môi chúng tôi hòa quyện vào nhau theo từng cú nhấp môi nhau . Hôn miệng nhau chưa được bao lâu thì Mimi lên tiếng .
- Ghê quá mình không hôn miệng nữa đâu.

Tôi mỉm cười nói.
- nếu bạn không thích thì mình không hôn nữa.

Mimi ngại ngùng trả lời :
- Mình không phải không thích chỉ ngại ngùng thôi.

- Uh mình biết rồi .

....reng....reng .....tiếng chuông điện thoại reo lên.

- Alo ....con nghe đây mẹ gọi con chuyện gì?.

- Ah tao gọi cho hỏi mày đến nơi chưa ấy mà?.

- Ah con tới nơi rồi mẹ cứ yên tâm đi ạh

Trò chuyện với mẹ qua điện thoại một lúc thì tôi cúp điện thoại và quay sang MiMi nói .
- Mẹ mình mới gọi điện thoại cho mình ".

MiMi nói.
- Mẹ bạn đúng là thương bạn thật đó hi...hi...bù lại với mình thì.....
- Mẹ bạn làm sao ?.

- mẹ mình thì qua đời lâu rồi rồi bạn ạh vì bị ung thư giai đoạn cuối. Mình sống với bà chị dâu vs anh 2 mình .
- oh thì ra là vậy.

Sáng hôm sau

Có tiếng gõ cửa ...cốc...cốc.....đồng thời kèm theo tiếng của chị y tá
" hai em thức dậy chưa ".

Nghe tiếng gọi cửa của chị y tá thì tôi bước ra mở cửa mời chị y tá vào ngồi nói chuyện .

Chị y tá hỏi
- Con bé Mimi đâu rồi?.

Tôi nói .
- Dạ con Mimi đang tắm ạh hồi nó ra hôm nay chị đến có việc gì không ạh?

Chị y tá nói.
- Hôm nay tụi em theo chị đến trạm y tế để phân công công việc.

Vài phút sau con Mimi bước ra khỏi phòng tắm thì thấy chị y tá rồi lên tiếng .

- Chị đến gặp 2 em ưh?
- uh hôm nay chị dẫn 2 đứa đi nhận việc ở trạm y tế.

Dứt lời chị y tá liền dẫn tôi và Mimi đến trạm y tế để phân công công việc, ngoài ra còn hướng dẫn công việc cho hai đứa tôi rồi sau đó rời đi .

Công việc của hai đứa tôi là ngồi ghi chép và tiếp bệnh nhân khoản vài phút sau có hai người phụ nữ bước tới quầy thu ngân.

Nhìn thấy hai nữ bệnh nhân, Mimi lên tiếng.
- Hai cô đến khám bệnh, hay tái khám?.

Một trong hai lên tiếng .
- Chúng tôi đến gặp y tá Misa.

Nghe vậy, Mimi lập tức đưa một trong hai người phụ nữ đó đến gặp y tá Misa , lúc này chỉ có tôi và người phụ nữ kia ở sảnh của phòng khám.

Người phụ nữ kia nhìn tôi và hỏi.
- Xin lỗi, có thể xin phát thuốc ở đây không?

Tôi đang làm việc thì nghe người phụ nữ đó hỏi nên tôi nhìn lên người phụ nữ đó và trả lời:
“Nếu cô có bệnh gì thì cô có thể cho con xem hồ sơ bệnh án được không?”.

Người phụ nữ đó nói.
- Tôi bị lỡ môi, đây sổ khám bệnh của tôi .

Sau đó tôi cầm lấy sổ khám bệnh ra kiểm tra một lúc rồi nói: “cô đến tái khám hay lấy thuốc ?”.

Người phụ nữ đó nói.
- Cô đến nhận thuốc và tái khám lỡ môi.

Tôi đứng dậy mời người phụ nữ vào phòng bệnh để chờ bác sĩ vào khám. Trong lúc chờ bác sĩ đến khám, tôi và người phụ nữ đã ngồi nói chuyện và tìm hiểu bệnh tình khá lâu. Vô tình mắt tôi và người phụ nữ đó nhìn nhau đắm đuối một lúc rồi không biết lúc nào môi tôi và môi người phụ nữ đó chạm nhau rồi từ từ hôn lên môi nhau. Môi tôi và môi người phụ nữ ấy nhấp càng lúc càng say đắm. Hôn lên môi nhau một lúc, người phụ nữ nói:

"Xin lỗi cô ......"

Tôi mỉm cười nói.
- Ừ, không sao đâu, cô đừng lo, bây giờ để con kiểm tra bệnh án cho cô , sau đó bác sĩ sẽ khám cho cô. Ngồi xuống và đợi một chút ạh.

Xong, tôi lập tức kiểm tra sức khỏe cho người phụ nữ đó, ít phút sau bác sĩ đến nói “giờ cô ra ngoài để bệnh nhân tôi chăm sóc”.

Tôi đứng dậy đi ra ngoài thì thấy Mimi đang ngồi nói chuyện và hướng dẫn khách hàng đăng ký khám bệnh. Vài phút sau Mimi vươn vai cho đỡ mỏi.

Thấy vậy, tôi hỏi.
- Sao bạn mệt mỏi thế?

- Lúc đó bạn đi đâu thế , có khách xếp hàng chờ nên mình làm cho thay cho bạn .

- Vừa rồi tôi đưa một vị khách đến gặp bác sĩ đó, nhưng vị khách kia đâu?

Mimi thở dài và nói.
- Ah , bác ấy đang ngồi nói chuyện gì đó với chị ấy.

Khoảng 8 giờ tối, tôi và Mimi vào phòng ký túc xá của trạm y tế để tắm rửa và nói chuyện một lúc rồi lên giường ngủ. Mãi lâu sau Mimi lên tiếng đánh thức tôi: "Bạn có nghe thấy gì không?"

Bị đánh thức một cách bất ngờ, tôi ngồi dậy nói trong cơn say ngủ : “Sao thế muộn rồi ngủ đi”.

Mimi nói.
- bạn có nghe thấy nó phát ra từ gác xép không?

- Không nghe thấy gì , cả thì chắc bạn nghe nhầm rồi.

- Không, nghe kỹ .... có thứ gì đó thật đấy.

Khi tôi nghe Mimi nói vậy, tôi liền lắng nghe , được một lúc thì tôi nghe có tiếng .... rầm .... Như có người nào đập cửa liên hồi.

Mimi lên tiếng hỏi.
- Ồn ào đó phát ra từ trên lầu trên , chúng ta lên đó xem được không?

Tôi nói .
- Không được đâu, lỡ có chuyện gì thì sao? Thôi, cứ ở trong phòng đi.

Đột nhiên vào lúc này, âm thanh trên lầu yên tĩnh đến lạ thường, đến mức đáng sợ, tưởng rằng yên tĩnh nhưng không ngờ âm thanh đó lại phát ra ..... ầm ... ầm ....! Đồng thời, tay nắm cửa phòng dường có ai đó ở bên ngoài cố gắng mở. Cửa phòng từ từ mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào phòng, sau đó hai cánh tay trắng nõn đầy móng vuốt sắc bén thò vào trong.

Hai cánh tay đó bắt đầu đi vào phòng, phát ra tiếng .... Rộp .... Rộp ..... hai cánh tay vừa vào giữa phòng rồi dừng lại. Đột nhiên hai cánh tay đó bắt đầu bay lơ lửng trên không trung.

Mimi sợ hãi định hét lên, nhưng tôi bịt miệng ra hiệu im lặng để cánh tay không chú ý. Hai chúng tôi chỉ biết nằm đó, nín thở. Sau một thời gian, cánh tay đó đột nhiên biến mất . Lúc này cửa phòng cũng chậm rãi đóng lại.

Thấy không còn nguy hiểm gì nữa, cả hai liền thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời lấy khăn lau mồ hôi trên trán rồi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng ngủ mà không dám vào phòng nữa.

- Cánh ....cánh.... Cánh tay đó là gì ?.

Tôi nhìn chằm chằm vào căn phòng và nói.
Tôi không biết, có lẽ đó là một con ma.

- Mẹ ơi! Đừng nói vậy, tôi sợ lắm.

Tôi nhìn Mimi an ủi một lúc rồi tôi hôn chầm chậm lên đôi môi xinh xắn của Mimi, cả hai cứ thế mà ngồi hôn miệng nhau, hôn miệng nhau được một lúc thì Mimi hỏi.

- Hay là ngày mai chúng ta nói với cô y tá và đề nghị đổi phòng , ở đây kinh khủng lắm.

Tôi nhìn Mimi và nói.
- ưh ! Nhưng tôi cũng sợ như bạn.

Còn tiếp.....
 

Bình luận bằng Facebook

Top