Lại viết cho anh,n.đ.t-dtnt đạ tẻh

cohonnhien

Thành viên
#1
CỔ TÍCH CỎ VÀ CÂY
Ngày Cỏ và Cây gặp nhau,Cây nói với Cỏ rằng : "Anh sẽ mãi là cây cổ thụ,mãi là bờ vai vững chãi bên em."Cỏ vui lắm,Cỏ bình yên vô tư ở bên Cây,cùng Cây hòa vào trong từng cơn gió.Cỏ nhỏ bé,mỏng manh nép mình bên Cây.Cây cao lớn xòe tán che cho Cỏ xanh mát một khoảng trời.Cỏ nói,Cỏ hát suốt ngày,Cây bảo Cỏ giống con nít,chẳng bao giờ chịu ngồi yên.Cỏ cười giòn tan...
Thời gian hạnh phúc êm đềm trôi qua.Một sáng kia,Cỏ thấy bên cạnh Cây một chồi xanh mới nhú.Đó không phải là một mầm cỏ,Cỏ thấy lo lắng.Cỏ thì thầm với Cây,Cây bảo Cỏ lo xa,suy nghĩ lung tung,biết đâu đó chỉ là một bông hoa dại.Cây thầm thì : "Anh yêu em,cho dù thế gian này có đổi dời thì anh vẫn yêu em".Cỏ thấy yên tâm hơn một chút.
Nhưng rồi mầm xanh kia ngày càng lớn,có những cái rễ xen qua Cỏ làm Cỏ đau nhói.Cây vẫn thế,vẫn vô tư đến vô tâm.Cỏ không còn xanh,không còn hồn nhiên như trước.Bây giờ,Cỏ đã biết đó là Dây Leo.Càng lớn,Dây Leo càng bám chặt vào Cây hơn,Cỏ nhỏ bé quá,chẳng thể nào ngăn cản được.Cây cũng không còn là Cây của Cỏ như ngày xưa.Cây giờ cũng vươn cao,cũng xòe những tán lá để hít thở bầu không khí mới.Cây muốn vươn tới những tham vọng phù hoa ở trên kia,cao lắm,nơi Cỏ chẳng bao giờ với tới,và bên cạnh Cây có Dây Leo thì thầm.Cỏ không thể nào cao bằng Cây,mà Cây lại không chịu cúi xuống gần Cỏ,Cây muốn những cái ở trên cao hơn,xa hơn cơ mà!Cỏ muốn đưa tay ôm lấy Cây nhưng làm sao ôm được,Cỏ vẫn chỉ là Cỏ,mỏng manh bé nhỏ.
Lại một thời gian nữa trôi qua,Dây Leo đã phủ đầy quanh Cây,chẳng rời Cây nửa bước.Cỏ biết từ bây giờ,Cây không thuộc về Cỏ nữa rồi.Cỏ khóc,khóc thật nhiều,nước mắt Cỏ xen lẫn với sương tan biến lúc bình minh.Cỏ không muốn xa Cây,nhưng....
Rồi một sáng kia,không ai còn thấy Cỏ đâu nữa,cả Cây cũng không hề nhận ra điều đó.Cỏ đi,không một lời từ biệt cùng Cây.Người ta nói Cỏ về với đất,về với nơi Cỏ được sinh ra.Cũng có người nói gió đã đưa Cỏ đi rất xa,theo những cánh bồ công anh đến một nơi nào đó chẳng ai tìm ra được.Nhưng có một điều ai cũng nhận ra rằng dưới gốc Cây,nơi Cỏ từng sống,đất vẫn luôn ẩm ướt,tơi xốp.Đó là nước mắt của Cỏ tưới mát cho Cây,nước mắt mà hàng đêm Cỏ vẫn khóc vì Cây.
cohonnhien
 

cohonnhien

Thành viên
#2
Cây ơi,Cây có biết rằng Cỏ thèm lắm được nghe những lời thì thầm của Cây như ngày xưa không?Cỏ yêu Cây nhiều lắm Cây có biết không?Tại sao Cây không là Cây của Cỏ,tại sao Cây cứ ngày càng xa Cỏ như vậy?Nhớ và yêu Cây nhất trên đời.:cry:
 

Bình luận bằng Facebook

Top