Xanh lơ bầu trời mùa hạ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi ngoc anh, 20/9/14.

Lượt xem: 1,032

  1. ngoc anh Điều hành viên

    - Ôi trời - Thúy ngạc nhiên mở to đôi mắt hết cỡ nhìn căn phòng dán đầy poster Song Joong Ki của tôi.
    - Cậu thích Song Joong Ki đến mức này á hả? Thúy vẫn mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp hỏi.

    - Hì hì - tôi trả lời bằng một nụ cười tinh nghịch.

    - Bốn bức tường này, cậu có thể chỉ cho tớ một chỗ trống nào được không? Thúy nói với vẻ đầu hàng.

    - Tại cậu mới chuyển đến nên không biết đấy, chứ ở đây đứa nào cũng biết cả, chúng nó còn gọi tớ là bà Song cơ, có khi còn gọi nhiều hơn tên thật của tớ - tôi phì cười với vẻ mặt càng lúc càng nghệt ra của Thúy.

    - Này nhé, chồng của Minh Uyên là Nichkhun, của Vy là Lee Dong Gun, của Xuân Quỳnh là Kim Soo Hyun, của Đài là Lee Min Ho, của Mèo là Yoochun, của Thanh Tâm là Shindong.

    Thấy vẻ mặt khó coi của Thúy, tôi tiếp tục:

    - Cũng giống như những người khác thích Micheal Jackson, Zac Efron, Justin, Tom Cruise hay Robezt thì chúng tớ thích K - biz có gì là sai.

    Tôi nhún vai:

    - Miễn sao chúng tớ biết phân biệt thực ảo là được.

    Thúy mỉm một nụ cười méo xệch, gật gật đầu ra vẻ hiểu.
    [​IMG]

    Mùa hè, tiết trời nóng bức không thể tả. Cả bọn kéo nhau vào Lotteria ăn kem, lý do thì chỉ một: kem ở đây vừa ngon vừa rẻ, chén hết cây này qua cây khác không biết chán.

    - Nghỉ hè rồi, các cậu có dự định gì không? Minh Uyên ngẫu hứng hỏi.

    - Tớ đi làm thêm - Thanh Tâm nhanh nhảu trả lời, chớp chớp đôi mắt tròn xoe tự hào.

    - Vy cũng muốn đi nữa - Vy xoay qua níu lấy cánh tay Tâm năn nỉ.

    - Tự lo đi cô nương, chuyện đó đâu phải cứ muốn là được, tớ không kéo nổi cậu đâu.

    - Tớ đi học Harmonica - Xuân Quỳnh thông báo - ai muốn đi với tớ không?

    Đài đưa tay chỉ chỉ ra vẻ hiểu biết:

    - Biết rồi nè, học Harmonica để cua trai chứ gì nữa. Cậu mặc một chiếc đầm trắng, thổi vài bản nhạc du dương, đố chàng nào thoát được.

    - Thôi nhá, tớ có Kim Soo Hyun rồi nhá. Tớ học vì thích, không phải vì mấy lý do nhắng nhít ấy đâu - Quỳnh nhăn mặt véo mạnh vào má Đài để trả thù.

    - Còn cậu thì sao? - Vy thắc mắc nhìn tôi.

    - Tớ hả? thật ra thì tôi cũng tự mình thắc mắc - học thêm, tham gia vài khóa kỹ năng mềm, sinh hoạt câu lạc bộ, đi tình nguyện. Mỗi chiều đem ghi - ta ra công viên chơi vài bản tôi gật gù ngẫm nghĩ - chắc là thế.

    - Dùng hết tiền tiết kiệm để đi tình nguyện và giúp đỡ trẻ em nghèo. Tớ muốn có một mùa hè thật sự ý nghĩa.

    Đài (láu táu nhất trong cả bọn) lại vặn vẹo:

    - Thế không để dành tiền mua poster Song Joong Ki nữa à?

    Tôi lườm nó, trả lời ngay tắp lự:

    - Anh ấy ở ngay trong trái tim tớ rồi, cần gì poster nữa. Nhắc lại cho cậu nhớ, tớ là bà Song đấy!

    Cả bọn bật cười, tiếp tục bàn tán những kế hoạch bằng giọng nói hứng khởi không thể hơn được.

    Ngoài kia, bầu trời mùa hạ xanh lơ, một vài đám mây trắng xốp thong dong vừa trôi vừa ngắm đời. Một buổi chiều hè nhiều nắng, nhiều gió, cả nhiều những kế hoạch của tuổi trẻ.

    ***

    Kể ra thì cũng đã hơn 2 tuần tôi ôm ghi - ta ra công viên chơi đùa cùng bọn trẻ bán báo, bán vé số. Bọn trẻ vừa ăn bánh vừa ngồi xung quanh nghe tôi đàn, một số đứa còn lẩm nhẩm hát theo, nhìn nụ cười trên những gương mặt non nớt đó, lòng tôi dâng lên niềm vui khó tả. Thỉnh thoảng tôi cũng giúp bọn chúng bán hàng hoặc mua hộ vài thứ, lúc mà chúng bán ế quá. Sau những giờ học thêm tất bật, sau những cuộc vui nổ trời với bạn bè, sau những giờ phút hớn hở luyện tập kỹ năng trong các câu lạc bộ, sau những buổi gầm rú họp fansclub, tôi thích thú đắm mình vào thế giới của bọn trẻ, thế giới của niềm vui non nớt nhưng nỗi buồn lại sâu sắc. Tôi muốn mỗi chiều được gặp bọn trẻ như thế này, muốn là người chị tốt của chúng, muốn được san sẻ bớt những khó khăn với chúng, tôi muốn làm cho chúng thật nhiều điều.

    Và cũng hơn 2 tuần ấy, tôi quen với một cậu bạn. Cậu ấy cao, hơi gầy, da trắng, tóc đen và cũng biết chơi ghi - ta. Cậu ấy đến đây trước tôi, quen với bọn trẻ cũng trước tôi.

    - Tại sao cậu lại đem ghi - ta ra đây? cậu ấy hỏi, trong lần gặp đầu tiên.

    - Vì thích tôi nhún vai trả lời, giọng thản nhiên.

    - Cậu không bận học thêm hay bạn bè gì à?

    - Vì thích nên tớ có thể sắp xếp thời gian được.

    - Thế tại sao cậu rút hết tiền tiết kiệm để giúp đỡ bọn trẻ?

    - Vì thích.

    - Cậu chơi đùa với bọn trẻ, dạy chữ cho chúng, rồi bán hàng giúp chúng, cũng vì thích?

    - Ừ, tất nhiên tôi trả lời khi đang chỉnh lại dây đàn, cậu ta thật phiền phức.

    - Vì thích, câu trả lời đơn giản nhỉ, nhưng thuyết phục - cậu ấy lẩm bẩm và cười một mình.

    Hơn 2 tuần làm bạn, tôi phát hiện ra cậu ấy rất hiền và trẻ con. Kể ra thì cũng đáng yêu nhưng mà đáng yêu theo kiểu một đứa con nít, không phải như một cậu bạn cùng tuổi. Chúng tôi thường hay nói chuyện với nhau, những mẩu chuyện không đầu không cuối.

    - Cậu thích loại nhạc gì? cậu ấy cắc cớ hỏi.

    - K - pop, còn cậu?

    - Nhạc Trịnh.

    - À thỉnh thoảng tớ cũng có nghe nhạc Trịnh, lúc buồn.

    - Tớ cũng có nghe K - pop, lúc muốn mình vui lên.

    Cậu ấy ngửa mặt lên nhìn trời - bầu trời xanh lơ mùa hạ, mỉm cười với cơn gió nhẹ, nói bâng quơ:

    - Cậu cứ như gió trời ấy nhỉ?

    - Tại sao? tôi bật cười với so sánh khôi hài ấy.

    - Không biết, chỉ là thấy vậy thôi.

    Bọn trẻ thường hay gán ghép chúng tôi, chọc ghẹo. Cậu ấy đỏ mặt. Còn tôi bặm môi cốc vào đầu chúng: Trẻ con không được nói mấy chuyện đó. Bọn chúng phá lên cười, ra vẻ: tụi em biết hết rồi nhá! Nhưng mà tôi vẫn thấy chúng tôi không hợp nhau.

    ***

    Chiều chủ nhật, Thúy cùng tôi ôm đàn ra công viên, nghe tôi kể chuyện bọn trẻ, Thúy có vẻ thích và nằng nặc đòi đi theo.

    - Chào, bạn cậu à? cậu bạn ấy đã ngồi tán gẫu cùng bọn trẻ từ bao giờ, tò mò hỏi.

    - Ừ tôi cười.

    Thúy cũng cười: Chào, tớ là Thúy.

    - Còn tớ là Quân

    Cậu ấy tự giới thiệu, trong khi tôi đần mặt ra suy nghĩ, thú thật 2 tuần qua tôi chưa biết tên cậu ấy, chỉ xưng hô cậu - tớ thế thôi, mà bọn trẻ cũng toàn gọi cậu ấy là Anh hai.

    - Thì ra là Quân - tôi buột miệng.

    Quân cười hiền:

    - Ừ, thế còn cậu? Chúng ta hâm thật, quen nhau 2 tuần rồi mà đến tên còn không biết.

    - Tớ á? - tôi lém lỉnh - tớ là bà Song.

    Thúy bật cười, hích vào tay tôi ra hiệu: đừng chọc cậu ấy quá. Còn Quân thì ngơ ngác.

    Ba chúng tôi ngồi cùng nhau trên một băng ghế đá, tôi ngồi giữa, chúng tôi nhìn dòng người tất bật qua lại ngoài kia và nói những câu chuyện vẩn vơ.

    - Tớ mới biết một tiệm sách cũ này hay lắm, đủ các loại. Cảm giác khi tìm thấy những quyển sách mình thích thật là muốn nhảy cẫng lên. Cậu thích đọc sách không? Vẫn là Quân bắt đầu trước, những câu nói ngô nghê nhưng chân thành.

    - Tớ chỉ thích mỗi tiểu thuyết hiện đại thôi - tôi nhún vai, biết rõ cậu ấy sẽ thất vọng - mà đây - tôi chỉ vào Thúy - Thúy này, mọt sách của lũ chúng tớ, mê sách hơn tất cả mọi thứ.

    Quân gật đầu, nói với qua hỏi Thúy:

    - Cậu thường đọc loại sách gì?

    Và họ nói với nhau, về sách, về Sherlockhome, về Shakespeare, về Đồi gió hú, về Love story, về Aya Kitou rồi McMurphy, Hoàng tử bé, cả Chí Phèo và Nguyễn Nhật Ánh. Tôi thấy mình trở nên thừa thãi, cực kỳ thừa thãi, cứ như là hòn đá chắn giữa bọn họ, cản trở bọn họ. Tôi vừa xấu hổ, vừa bực mình, cảm thấy mình giống như con ngốc chẳng biết gì, chỗ ngồi này hình như không phải dành cho tôi. May sao lúc đó, bọn trẻ đến kéo tôi đi, ra một khoảng trống gần đấy, tôi bắt đầu đàn, nhưng những câu nói hứng khởi của họ lại làm tiếng đàn của tôi khô khốc.

    - Sách gối đầu giường của cậu, để tớ đoán nhé, là Đồi gió hú.

    - Tớ thích Tiếng chim hót trong bụi mận gai hơn.

    - À mà cậu thích loại nhạc gì?

    - Nhạc Trịnh.

    - Ồ, tớ cũng thế!

    Họ nói, họ cười, và tôi thấy họ rất hợp nhau.

    Mặc họ chứ, thế quái nào được, tôi đâu phải là một đứa ích kỷ.

    Buổi chiều hôm đó trôi qua tẻ nhạt với tôi như thế, Quân chào tạm biệt chúng tôi bằng một nụ cười tươi rói (mà tôi băn khoăn không biết nó dành cho ai) rồi nói với Thúy: Thế nhé, chiều mai cậu đi với tớ đến tiệm sách cũ ấy nhé! xong lại quay sang tôi: Tớ đi nhé, bà Song.

    Chết tiệt, không hiểu sao họ lại hợp nhau như thế. Mà cũng thật chết tiệt, tôi là bà Song cơ mà.

    ***

    Chiều hôm sau, Thúy cũng cùng tôi ra công viên, nhưng không phải để gặp bọn trẻ, mà là để cùng Quân đến tiệm sách cũ. Họ vẫy tay chào tôi và bọn trẻ rồi đi.

    Bọn trẻ ngơ ngác:

    - Anh hai đi đâu thế chị?

    Không dưng tôi bỗng bực mình:

    - Anh hai các em đi đâu sao chị biết được.

    - Sao chị cáu với bọn em? bọn trẻ chun mũi, chớp mắt vô tội.

    Tôi xấu hổ, cười nói chữa:

    - Đâu có, chị đâu có cáu với bọn em.

    - Mà sao chị không đi cùng anh hai, bọn em không muốn chị kia cướp mất anh hai đâu.

    Bọn trẻ lại tiếp tục vặn vẹo. Tôi nghiêm mặt ra dáng một người chị:

    - Này không được nói thế, chị ấy là bạn của chị, cũng là chị của mấy em. Nói thế là hỗn, biết chưa? Không ai cướp anh hai của mấy em đâu, chiều mai anh ấy lại ra đây thôi.

    Bọn trẻ gật đầu ra vẻ hiểu, nhưng vẫn cố tò mò thêm một câu:

    - Không có anh ấy, chị có buồn không?

    Hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần, tôi mỉm cười:

    - Chị ổn, chị là bà Song cơ mà, vì có Song Joong Ki oppa nên chị ổn.

    Bọn trẻ bật cười, tôi cũng thấy lòng mình vui hẳn lên.

    - Được rồi mấy đứa, bây giờ muốn nghe bài gì đây?

    Rồi tôi đàn, bọn trẻ phấn khởi ngồi nghe và hát theo, gió chiều hạ thổi lướt qua mặt chúng tôi mát rượi.

    - Chúng em phải đi bán đây, sắp tối rồi.

    - Để chị bán phụ mấy em, tối nay chị rảnh.

    Chiều tiếp theo và thêm nhiều chiều sau nữa, có đầy đủ cả tôi, cả Quân, cả Thúy, chúng tôi cùng đàn hát và chơi đùa với bọn trẻ. Thái độ của Quân đối với tôi chẳng khác gì lúc trước, vẫn chân thành và dịu dàng như thế. Thỉnh thoảng Quân và Thúy lại rủ nhau đi Nhà sách hoặc đâu đó. Tôi thấy lòng mình chao nhẹ một cú, nhưng rồi cũng lấy lại được thăng bằng. Hai người họ, cả bọn trẻ nữa, đều quan trọng với tôi, tôi chẳng muốn mất một ai. Thôi thì...ước gì, chúng tôi cứ mãi vui vẻ bên nhau như thế.

    Mùa hạ, nắng hanh hao và gió man mác. Trong lòng những người trẻ tuổi chúng tôi bùng lên những cảm xúc kỳ lạ.

    ***

    Tôi thấy lạ, đã hai tuần nay Thúy nói bận rồi không bám càng tôi ra công viên nữa, Quân cũng biến đâu mất tăm. Bọn trẻ thắc mắc. Tôi nghĩ thầm: Không lẽ họ tách ra đi chơi riêng ư?

    Đến ngày thứ 15, Quân xuất hiện, vẫn khuôn mặt luôn cười ấy nhưng đã gầy đi đôi chút. Bọn trẻ vui mừng, nhao nhao lên hạnh phúc:

    Mấy tuần nay sao anh Hai không đến?

    Bọn em nhớ anh Hai chết được.

    Anh hai không được thế nữa đâu nhé, bọn em giận thật đấy!

    Mà sao nhìn anh Hai gầy thế, phải ăn nhiều vào chứ.

    Quân cười, xoa đầu chúng an ủi, nhưng đôi mắt lại ầng ậng nước. Sau một hồi hết hứa rồi ngoắc tay, cuối cùng bọn trẻ cũng tha cho cậu ấy. Quân ngồi xuống cạnh tôi, ngửa mặt lên nhìn trời, gió thổi lướt qua làm tóc cậu ấy bay bay, cậu ấy nhắm mắt hít một hơi thật dài, cười rồi nói:

    - Mát thật, cậu đúng là gió trời. Tớ cũng muốn được là gió trời.

    Tôi không trả lời, vẫn tiếp tục đàn bản nhạc đang dang dở. Hai tuần biến mất, dù vẫn vẻ chân thành ấy, nhưng tôi không còn thấy sự ngô nghê nơi cậu. Cậu ấy trưởng thành hơn, vì thế mà cũng xa lạ hơn.

    - Sao cậu không hỏi gì?

    - Nếu tớ hỏi thì cậu có nói không? tôi vẫn không nhìn vào mắt Quân, chỉ trả lời bâng quơ. Bản nhạc đang vào đoạn điệp khúc, tiết tấu nhanh mạnh như dội thẳng vào tim.

    - Có cậu ấy trả lời nhanh, giọng nhẹ như gió. Bản nhạc kết thúc, bất giác tôi mỉm cười, quay sang nhìn cậu ấy, thì ra đây vẫn là Quân mà tôi quen biết.

    - Sao hai tuần nay không thấy cậu? Cậu và Thúy có chuyện gì à?

    - Tớ với cậu ấy là bạn. Quân mở mắt, nghiêng đầu sang nhìn tôi, câu trả lời bình thản như chuyện xưa nay vẫn thế.

    - Thế...

    - Tớ cũng đã nghĩ như cậu... - Quân cắt lời tôi - tớ đã nghĩ chúng tớ hợp nhau như thế rồi sẽ nhanh thôi, chúng tớ là một cặp. Nhưng có những thứ tớ không thể nào điều khiển được. Như ngoài nhạc Trịnh, cũng có lúc tớ thích nghe K - pop; như ngoài Đồi gió hú, tớ cũng mê mẩn tiểu thuyết ngôn tình. Nhiều lúc tớ cũng muốn được như cậu, được làm những gì mình thích, dù việc đó trong mắt mọi người là hâm đơ tưng tửng. Nhiều lúc tớ cũng muốn nổi loạn, vùng vẫy cho đã những năm tháng tuổi trẻ. Nhiều lúc tớ cũng muốn tụ tập bạn bè phá phách nghịch ngợm gì đó. Bố mẹ tớ là những người nghiêm khắc và chuẩn mực, họ muốn tớ trở thành một người hoàn hảo, đứng đắn và cư xử đúng mực, họ đã nuôi dạy tớ với tâm niệm như thế. Nhưng càng lớn tớ càng thấy mình như muốn sai lệch đi khỏi đường ray đó. Tớ muốn được là một cậu nhóc bình thường. Tớ hoang mang thật sự, tớ không hiểu rõ cả chính bản thân mình. Phần tớ hợp với Thúy chỉ là phần nổi, còn phần chìm của tớ thì không. Thật ra, sâu tận cùng tâm khảm, tớ muốn được là gió trời, cùng cậu bay khắp nơi, làm những gì mình thích.
    Bầu trời mùa hạ xanh lơ với những đám mây xốp trắng. Cạnh bên tôi là một cậu bạn, cậu ấy nói muốn là gió trời, như tôi...

    - Tớ đã cố ép phần chìm ấy ra khỏi đầu óc, nhưng càng ép nó lại càng trỗi dậy. Rồi tớ nhận ra, tớ và Thúy không hợp nhau đến thế.

    Gió chiều lại thổi lướt qua chỗ chúng tôi ngồi; tóc tôi bay tứ tung, đậu cả vào vai Quân, tôi cuống cuồng giữ chúng lại, nắm chặt bằng tay.

    - Cậu có thích tớ không? Quân bỗng nhiên hỏi.

    Và tôi nghe chính mình nói Có trước khi kịp suy nghĩ. Chết tiệt, cái quái gì đang diễn ra thế chứ.

    - Tớ xem đó là lời hứa cậu sẽ chờ tớ nhé! Quân nheo mắt nhìn tôi cười.

    - Là sao? Tôi nhíu mày không hiểu.

    - Tớ sắp đi du học, nhưng tớ sẽ về, sớm thôi Quân cố nói bằng giọng bình thản, nhưng tôi thấy môi cậu ấy run run. Khuôn mặt hốc hác đó phải chăng là vì chuyện này?

    - Sẽ về thật chứ?

    - Tớ hứa.

    - Tớ cũng muốn ngoắc tay như bọn trẻ - tôi gượng cười, không muốn mình lại là gánh nặng của cậu ấy. Tôi vốn dĩ là thế, chẳng thích bị ràng buộc, cũng không muốn ràng buộc ai. Cậu ấy muốn làm gió trời cơ mà, cứ để cậu ấy tự do bay đến những nơi cậu ấy thích. Giữ gió ở lại, là ích kỷ.

    Quân cười, chìa ra những ngón tay thon dài: Cậu là con nít đấy à?

    - Ừ đấy, tớ thế đấy!

    Chúng tôi cùng cười, nụ cười giòn tan vỡ ra trong một chiều hạ nhiều gió. Dẫu biết là sẽ xa thật xa nhau, dẫu biết là thời gian sẽ làm thay đổi nhiều thứ. Nhưng tôi tin vào cậu ấy, cũng như tin vào chính mình. Lo gì chứ, chúng tôi là gió trời mà, chúng tôi còn trẻ mà.

    - Á, nhưng tớ là bà Song cơ mà.

    - Ừm...thì tớ sẽ đổi họ vậy.

    Buổi chiều hôm đó trôi qua bằng nụ cười ở miệng và nước mắt trong tim như thế. Quân bận nên về trước, không nói gì với bọn trẻ, cậu ấy bảo còn đến đây được vài hôm nữa, nói sớm chỉ làm bọn trẻ buồn hơn thôi.

    Cậu ấy đi rồi, tôi ngồi lại một mình trên băng ghế đá, có nhiều chuyện vừa diễn ra quá nên tôi chưa điều khiển được cảm xúc của mình, nhưng không hiểu sao tôi lại muốn khóc. Là thói quen chăng? Tôi vẫn thường khóc khi biết mình sắp phải xa một ai đó thân thương.

    - Này, bạn hiền!

    Tôi quay đầu nhìn về phía có giọng nói ấy. Từ xa Xuân Quỳnh đi lại, váy trắng và harmonica. Tôi mỉm cười đón cô bạn, ghẹo:

    - Đến đây làm gì thế cô nương, mới học hai tháng mà đã giương oai rồi.

    Quỳnh thè lưỡi ngồi xuống cạnh tôi:

    - Dù mới biết vài bài đơn giản thôi nhưng tớ muốn thổi cho bọn trẻ nghe. Tớ nhập hội với cậu luôn. À...tớ nhắn tin rồi, đám nhí nhố kia đang đến đấy!

    Bỗng nhiên, tôi thấy lòng nhẹ bỗng. Cuộc đời này tươi đẹp quá. Dù Quân ở cạnh tôi hay bay sang nước Mỹ, dù tôi có là bà Song hay không, thì bầu trời mùa hạ vẫn cứ xanh lơ, thì nắng vẫn cứ lung linh, thì gió vẫn lãng đãng phiêu bồng, thì bên cạnh tôi vẫn có những người bạn tuyệt vời, thì tôi và bọn trẻ vẫn là chị em thân thiết. Cuộc đời tôi còn gắn chặt với biết bao người, còn có những thứ vô cùng quý giá. Sao tôi phải khóc khi cuộc đời này đáng cười như thế chứ?

    - Này, hôm qua tớ gặp thằng Minh ở lớp Hóa, nó có gửi quà sinh nhật cho cậu, nhưng tớ không lấy, tớ bảo thích thì tự đưa, xem chừng nó mê mẩn cậu rồi!

    Tôi ngượng ngùng, nói nhỏ:

    - Nói cho cậu biết, bây giờ tớ là hoa đã có chủ.

    - Gì thế? - Quỳnh cười ngạc nhiên, lay lay cánh tay tôi - thật sao? Chuyện là thế nào? Kể tớ nghe đi giọng Quỳnh hào hứng không thể che giấu - cậu hết kiếp làm bà Song rồi.

    - Haha... Chúng tôi cùng cười, cùng chọc ghẹo nhau, rồi lại cùng cười.

    Một chút nữa thôi, đám nhí nhố kia sẽ đến. Chúng tôi sẽ cùng mở party và chơi đùa với bọn trẻ .

    Mùa hạ nóng bức cực độ.

    Và tuổi trẻ của chúng tôi đã diễn ra như thế đấy!

    Tâm Storm
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

: truyện ngắn

Chia sẻ trang này