[Truyện ma] Người bạn cõi âm

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Duy Ly, 8/1/16.

Lượt xem: 10,978

  1. Duy Ly Lang thang mạng

    Chap 1
    Long uể oải bước ra nhà xe. Thế là lại xong một đợt tập huấn. Năm nào cũng phải vài ba đợt, không tập huấn cái này thì cũng bồi dưỡng cái khác. Giáo dục thay đổi mô hình học tập, phương pháp giảng dạy, kiểm tra đánh giá…liên tục, xoay như chong chóng. Chưa kịp tiếp thu cái mới này, sang năm lại học tập, tìm hiểu một cái mới khác.
    Long chạy xe máy lòng vòng, thẫn thờ, nửa muốn về thẳng nhà với vợ con, nửa muốn ở lại lang thang vài chỗ cho thư thái. Giấy triệu tập ghi tập huấn ba ngày, các báo cáo viên gói gọn trong hai ngày, còn một ngày được phép nghỉ “hợp pháp” thì tội gì phải về sớm. Thực ra ở trường còn rất nhiều việc Long muốn về làm gấp, nhưng cứ nghĩ tới lúc bước vào phòng Hiệu phó của mình anh thấy nó ngột ngạt, khó thở thế nào ấy.
    [​IMG]
    Ra trường được năm năm Long đã được đề bạt làm Hiệu phó. Năng nổ, nhiệt tình, chuyên môn vững vàng lại thêm tính tình thẳng thắn, anh được đồng nghiệp, học sinh hết lòng tin yêu. Từ một trường học sinh học yếu, đánh nhau, phá phách có tiếng, bằng năng lực và lòng nhiệt huyết của mình Long đã vực dậy trở thành trường có chất lượng cao của huyện. Đồng nghiệp khi ấy kì vọng về một vị lãnh đạo trẻ tuổi của ngành trong tương lai.
    Nhưng cũng chính cái nhiệt huyết, thẳng thắn ấy lại hại Long. Nhiều thất thoát tài chính, mua sắm vật tư, thiết bị giá cả chênh lệch, ăn chặn tiền dạy thêm, phụ đạo của giáo viên diễn ra hàng ngày mà cả trường đều bất lực. Hiệu trưởng chẳng những có quyền lại còn cả hệ thống “dây mơ, rễ má”, giáo viên lên tiếng thì chẳng khác nào “trứng chọi với đá”. Ấy vậy mà Long dám làm.
    Lá đơn tố cáo dài hơn sáu trang A4 với đầy đủ chứng cứ, lập luận sắc bén của Long như một quả bom nhiệt hạch phá tan bầu trời tưởng như bình yên, hiền hòa. Đồng nghiệp nhìn anh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, thán phục. Đi đâu người ta cũng tán dương Long như một anh hùng. Long làm việc này như thực hiện trách nhiệm của lương tri, anh cảm nhận kết quả nó cũng chẳng đi đến đâu.
    Cũng không ngoài dự đoán của Long, thanh tra Sở về làm việc qua quýt, nhắc nhở nội bộ và hứa sẽ trả lời bằng văn bản sau. Hết năm học, trong khi mọi người đang nóng lòng đợi kết luận thanh tra, thì trường nhận hai quyết định thuyên chuyển công tác của cả Hiệu phó và Hiệu trưởng. Mọi thứ lại như cũ, ông Hiệu trưởng vẫn tại chức, hàng ngày chễm chệ trên chiếc Inova tươi tỉnh như không, sang công tác ở trường mới gần đó; chỉ có Long thay đổi, anh được điều về làm việc ở một trường vùng sâu.

    Vị Hiệu trưởng mới tiếp nhận Long trong sự dè chừng, cảnh giác. Ông này cũng chẳng khá gì hơn ông trước, ăn chặn ăn bớt, trai gái, bài bạc đủ cả. Từ đó Long chán chường, bất mãn mọi thứ. Anh làm việc cầm chừng, không còn sự nhiệt huyết, hăng hái.

    Ở thị xã này Long có nhiều người quen, nhưng khi cần một nơi tâm sự, sẻ chia vui buồn anh thường tìm đến nhà Thuận. Thuận là bạn học cùng lớp với anh ở trường sư phạm, hai đứa chơi với nhau rất thân. Hồi mới nhập trường, chỉ biết là cùng lớp, chưa từng trò chuyện với nhau. Một lần Long vào kí túc xá nữ mượn vở của Quyên, học cùng lớp, chép bài. Anh vừa bước ra khỏi phòng Quyên thì một đám thanh niên chặn lối gây sự. Có lẽ trong số ấy có người đang thích Quyên. Lối vào cổng sau kí túc nhỏ, hẹp, ít người qua lại, muốn chạy hay kêu cứu cũng không dễ. Long chắc mẩm, tụi này nó không cần hiểu thế nào, kiểu gì cũng phải no đòn với tụi nó. Đang bối rối không biết xử trí thế nào thì anh thấy Thuận từ đâu bước tới. Thuận đứng chắn giữa Long và đám thanh niên hòa giải. Nhìn tướng tá Thuận cao to, vạm vỡ tụi nó e ngại, tản ra dần. Từ đấy tình bạn thân thiết nảy nở. Gia đình Thuận khá giả, lại là con một, nhưng Thuận sống rất giản dị, chân thành với bạn bè. Bất cứ ai nhờ gì Thuận đều nhiệt tình giúp đỡ. Phong trào nào của lớp Thuận cũng là người tham gia nhiệt tình nhất. Bạn bè, thầy cô luôn quý mến, yêu thương. Thế nhưng ông trời thật bất công, người hiền lành, tốt tính thường phải chịu số phận thiệt thòi, bất hạnh. Ra trường công tác được hai năm thì Thuận bị mất trong một tai nạn.

    Đến bây giờ Long vẫn bị ám cái buổi chiều hôm ấy. Nhóm bạn rủ nhau đến thăm người bạn cùng lớp bị bệnh nặng. Khi ra về được một đoạn, một cô bạn mới sực nhớ để quên điện thoại. Thuận nhanh nhảu nhận đi lấy giúp. Không ai nghĩ rằng đó là lần Thuận ra đi mãi mãi. Trời đã sẩm tối, đường mưa trơn ướt, tại khúc cua gấp chiếc xe tải lạc tay lái tông thẳng vào Thuận. Chiếc xe máy của Thuận bẹp dúm, Thuận bị văng ra mép đường toàn thân dập nát. Mọi người bàng hoàng, kinh hãi đứng chết lặng. Long gào lên như không tin vào mắt mình, anh ôm chầm người bạn thân, ghì chặt để người ta chở Thuận vào bệnh viện. “Cố lên Thuận ơi, mày không thể bỏ tao mà đi được”, Long liên tục gào lên dù lúc này người Thuận đã mềm nhũn, máu tươi thấm ướt đẫm sang người Long.
    (còn tiếp)
    Cực kì hay nhé, không theo dõi thì quá phí. Duy Ly đã trở lại, hi hi!
    Last edited: 9/1/16
    Thanh Đa thích bài này.
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

  3. Duy Ly

    Duy Ly Lang thang mạng

    Chap 2
    Tới bệnh viện thì đã không kịp, Thuận vĩnh viễn đi mãi. Bạn bè, thầy cô đau xót tiễn đưa. Đau lòng nhất là bố mẹ Thuận, đứa con là niềm vui, niềm tự hào của họ chỉ trong giây lát đã bỏ họ mà đi.
    Mỗi lần có dịp lên thị xã, Long đều ghé thăm bố mẹ Thuận. Anh luôn cố gắng thay Thuận quan tâm, săn sóc họ mỗi khi có dịp gần gũi, như phần nào cho Thuận yên lòng ở nơi chín suối.
    Mải suy nghĩ, đến khi ngước lên thì nhà Thuận đã ngay trước mặt. Bố mẹ Thuận rất quý Long, lúc nào họ cũng mong Long tới, có gì ngon, quý cũng để giành đợi Long đến mới dùng. Hôm nay mẹ Thuận theo đoàn Phật tử sang chùa Linh Quang làm lễ, còn mình bố Thuận ở nhà đón Long. Khá lâu rồi không gặp, hai bác cháu trò chuyện cho đến khi mọi nhà lên đèn mới đi chuẩn bị buổi tối. Bên mâm cơm hai bác cháu hào hứng đàm đạo thế thái nhân tình. Chỉ ở những nơi như thế này Long mới cảm nhận cõi lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Anh như trút bỏ những muộn phiền, lo toan của cuộc sống, được trở về đúng với con người của mình. Xã hội bon chen buộc anh phải gắn lên mình quá nhiều lớp mặt nạ để tồn tại và thích ứng với nó.
    Mẹ Thuận điện về báo đoàn phật tử còn nhiều việc làm khuya nên phải nghỉ lại tại chùa. Bố Thuận giờ tuổi đã cao, xương khớp đau nhức luôn, thường đi nằm sớm. Vẫn như mọi khi, mỗi lần đến đây Long ngủ ở phòng Thuận. Ở đó những đồ dùng, kỉ vật của Thuận vẫn được lưu giữ như lúc Thuận còn sống. Nhìn chúng Long như gặp được Thuận, ấm lên tình bạn keo sơn, thân thiết thuở nào. Tấm ảnh chụp chung hai đứa dưới gốc thông già được Thuận cẩn thận lồng trong khung thạch cao rất đẹp. Nụ cười Thuận hiền lành, rạng rỡ trong ngày nhận bằng tốt nghiệp với bao ước mơ và hy vọng. Giờ đây mọi thứ chỉ còn là kỉ niệm. Long đặt lưng xuống giường nhưng dòng suy tư miên man khiến anh chưa ngủ ngay được. Cuộc đời thực sự có quả báo, luân hồi chuyển kiếp hay không mà sao người sống tốt lại phải chịu nhiều đắng cay, kẻ bạc ác lại an nhà sung sướng. Long băn khoan, suy nghĩ rất nhiều, tự hỏi và tự trả lời nhưng không tìm ra lời giải thỏa đáng được. Hơn mười hai giờ Long mới có cảm giác buồn ngủ. Hai mắt trĩu nặng, mơ màng, giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng êm dịu. Ngoài trời tiếng mưa rả rích trong đêm vắng tĩnh mịch, tiếng gió thổi xào xạc trên những cành hồng trong vườn, khí trời lành lạnh, se sắt.
    Đang nửa tỉnh, nửa mơ bỗng Long thấy căn phòng rực sáng. Mọi đồ vật trong phòng như được mạ bạc, lấp lánh lạ thường. Long ngồi nhỏm dậy, giật mình khi thấy Thuận đang đứng ngay giữa cửa vào phòng. Cả người Thuận cũng ánh lên một lớp bạc mờ ảo, Thuận nhìn Long tươi cười mừng rỡ. Rất nhiều lần ngủ ở đây Long chưa hề thấy điều gì bất thường, vả lại anh chưa từng tin có ma quỷ. Long véo mạnh vào chân mình, thấy đau, rõ ràng mình hoàn toàn tỉnh táo. Thuận thực sự đã mất rồi vậy hình ảnh trước mặt là hồn ma Thuận hiện về, không còn ngờ gì nữa. Long bủn rủn chân tay, cố bấu chặt vào nệm giường.
    ---còn nữa---
    Last edited: 8/1/16
    Thanh Đa thích bài này.

: truyện ngắn

Chia sẻ trang này