Trung thu không lồng đèn...

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi p3ti_kool, 14/9/10.

Lượt xem: 524

  1. p3ti_kool Điều hành viên

    [​IMG]
    Trăng tỏ đêm trăng rằm khiến chiếc bóng của nó in dài trên nền đất.
    Chiếc áo vá víu bạc màu đang thèm khát những chiếc lồng đèn xanh đỏ đêm trung thu. Đèn ông sao lấp lánh, đèn cá chép lung linh...
    Trong tủ kính, những chiếc bánh trung thu đang trong chiến dịch "khuyến mãi" đêm trăng rằm. Cái gì cũng huyền ảo đối với nó. Xấp vé số trên tay vẫn còn nhiều. Lúc này người ta chỉ muốn "cung phụng" cho đứa con bé bỏng của họ được vui, nào để ý chi những điều khác.
    Hay là về nhà? Đằng nào cũng không có ai mua.

    Suy nghĩ vừa nhen nhóm lên bỗng dập tắt. Về mà làm gì? Nhìn cha kêu gào trong cơn say, cha trách mẹ nó phụ tình mà đi theo người đàn ông khác nên cứ giam mình trong men cay.

    Dù sao hôm nay cũng là trung thu - ngày hội của nó, nó sẽ đi chơi. Nó cứ rảo bước trên hè phố ngắm nhìn dòng người qua lại và xem đấy là sự an ủi nho nhỏ tự dành cho mình trong hôm nay.

    Rồi nó thấy có một cô bé đang cầm đèn lồng khóc thút thít bên đường. "Thôi kệ, chắc đang nhõng nhẽo".

    Nhưng đi được mấy bước nó lại quay lại. Cô bé thấy có người hỏi thì thôi khóc. Hóa ra là bị lạc. Nó cũng chả biết phải làm sao, vì dẫu sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ con.

    Nó hỏi cô nhóc:


    - Thế bị lạc mẹ à, lạc ở đâu?


    - Không biết.


    - Thế có biết số điện thoại của mẹ không?

    - Để từ từ Tí nghĩ đã.

    May mắn là cô nhóc ấy nhớ. Nó dắt tay cô nhóc băng qua đường, đi lòng vòng kiếm chỗ điện thoại.

    Móc túi ra đếm lại vài đồng tiền nhàu nhĩ, nó lẩm nhẩm...Bán được mười tờ,lời được 5 ngàn..thôi kệ...rồi bước vô trạm điện thoại.

    Một lát sau thì mẹ cô nhóc tới đón. Hóa ra đang đi chơi Nhà văn hóa Thanh niên thì cô bé chạy lon ton rồi lạc mất. Mẹ cô nhóc cảm ơn nó rối rít. Nó ngại ngùng lí nhí bảo "Cháu phải về rồi".

    Rồi nó nghe tiếng cô nhóc í ới gọi theo:

    - Tặng cậu chiếc lồng đèn này đấy! Con cá chép đó nhen!

    Chợt thấy ấm áp trong lòng, nó cầm chiếc đèn lồng trong tay như báu vật và chạy về khu phố trọ.

    Xóm trọ quanh co lọt thỏm trong hẻm chợt sáng...Con cá chép trên tay nó...hình như là đang cười!

    Ý Thu
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này