Tôi trở về nơi mình đã sinh ra

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi cohonnhien, 16/8/09.

Lượt xem: 415

  1. cohonnhien Thành viên

    Tôi trở về nơi mình đã ra đi
    Khi mái tóc điểm nhiều sợi bạc
    Đất vẫn đất quê mình nhưng đổi khác
    Tôi cố tìm đâu đó dấu ngày xưa...
    Những con đường lá tre rụng như mưa
    Hoa đơn trắng như một loài thảo mộc
    Tuổi thơ dại men theo bờ gai góc
    Đâu biết những gì đang đợi phía xa kia.

    Tôi trở về nơi mình đã ra đi
    Em vẫn đó nhưng đâu là em nữa
    Đôi mắt ngây thơ đốt lòng tôi như lửa
    Cánh bướm vàng tha thẩn đậu rồi bay
    Giờ gặp em tôi chẳng thể cầm tay
    Em hỏi chuyện bâng quơ như khách lạ
    Nhìn lũ trẻ hồn nhiên mà thương quá
    Chẳng đứa nào tôi biết tuổi, biết tên

    Tôi trở về giữa làng xóm bình yên
    Cỏ xanh biếc phủ dầy trên mộ Mẹ
    Dù đã biết có một ngày như thế
    Vẫn bàng hoàng nhìn mây trắng như bông
    Vẫn bàng hoàng trước cuồn cuộn dòng sông
    Nước trôi chảy, nước xuôi về biển
    Con người đến rồi xa vĩnh viễn
    Chỉ nhớ thương để lại đến muôn đời

    Tôi trở về nơi mảnh đất sinh tôi
    Vừa thân thương lại vừa xa lạ
    Dù bạn bè vẫn nắm tay vồn vã
    Nhưng đâu rồi ánh mắt hồn nhiên
    Những ước mơ xin trả lại thần tiên
    Tôi chẳng mất công tìm kiếm nữa
    Lá tre rụng mai lá tre lại nở
    Cánh bướm vàng đậu xuống...
    Để rồi bay.

    Tác giả : Chử Văn Long

    Xem thêm các bài viết cùng chuyên mục

    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này