Tình yêu lặng thầm

Thảo luận trong 'Học đường' bắt đầu bởi dinhnhuy012, 5/4/10.

Lượt xem: 427

  1. dinhnhuy012 Thành viên

    Thứ hai, 5/4/2010, 11:49 GMT+7

    Tớ không dám chạm vào trái tim cậu vì cứ cảm giác giữa chúng ta có một cái gì đó mỏng manh chỉ cần chạm nhẹ là nó sẽ vỡ tan.
    Ngày bước chân vào đại học, hành trang mang theo chỉ là ước mơ về giảng
    đường, con đường sự nghiệp phía trước. Lần đầu tiên bước ra thành phố lớn tự
    lập, tớ như lạc vào giữa rừng sâu. Nhưng rồi mọi chuyện cũng diễn ra êm đềm
    dù tớ phải lo toan nhiều thứ. Năm đầu đại học tớ như cái bóng, ngày ngày
    đến lớp rồi về, lầm lũi đến thảm hại. Dường như tớ chẳng hòa nhập được với
    mọi người. Khi trưởng thành một chút tớ đã mạnh dạn hơn và tham gia vào
    những hoạt động của lớp dù tớ chưa bao giờ làm cán bộ lớp (có lẽ tất cả là
    nhờ cậu - người con gái tớ đem lòng yêu thương).
    Rồi không biết tự bao giờ tớ đã nhận ra một điều rất thú vị là trong lớp mình có một người rất dễ thương? Và có lẽ từ đó tớ đã thích cậu rồi. Cậu có đôi mắt biết cười, nụ cười như tỏa sáng không gian. Chắc có lẽ cậu chưa bao giờ biết tớ thích đứng nhìn cậu cười nói với mọi người, đôi mắt cậu lúc nào cũng như nói lên điều gì đó mà tớ không thể diễn tả nổi. Nếu ai đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh rồi khi gặp cậu sẽ nghĩ cậu là "Mắt biếc". Nhìn nụ cười ấy, ánh mắt ấy tớ nghĩ chắc cậu chẳng bao giờ buồn, chẳng bao giờ suy tư. Chắc tại tớ còn tiếp xúc với cậu quá ít nên chưa thể hiểu được cuộc sống của cậu.
    Rồi một ngày tớ tình cờ nghe ca sĩ Quang Dũng hát một ca khúc rất hợp với
    tâm trạng tớ: "Ngày hôm nay tôi yêu thầm người con gái mái tóc mộng mơ.
    Đầy hồn nhiên trắng trong đến bất ngờ"....
    Biết là thích cậu nhưng tớ cũng chỉ lặng thầm đứng xa nhìn cậu cười, nhìn
    cái dáng nhỏ bé tất bật chạy đi chạy lại lo công việc cho lớp. Cái cảm giác
    muốn biết nhiều hơn về con người cậu đã là tớ năng động hơn, sống hòa đồng
    với mọi người để từ đó gần cậu hơn.
    Thời gian dần trôi..... Cậu chưa bao giờ biết trong lớp có người tương tư
    mình phải không? Giờ đã năm thứ 4 ở giảng đường và cũng là năm cuối của đời
    sinh viên. Tớ vẫn chỉ đứng xa và nhìn cậu cười dù cơ hội nói chuyện với cậu
    nhiều hơn, hiểu cậu nhiều hơn.
    Tớ không dám chạm vào trái tim cậu vì cứ cảm giác giữa chúng ta có một cái gì đó mỏng manh chỉ cần chạm nhẹ là nó sẽ vỡ tan. Đã rất lâu rồi tớ đọc được một câu danh ngôn: "Tình bạn có thể lớn dần thành tình yêu nhưng không bao giờ có tình yêu giảm xuống thành tình bạn". Tớ sợ nếu tớ nói ra điều gì đó sau này nhìn tớ cậu sẽ không cười nụ cười thiên thần ấy nữa. Và tớ cứ muốn lặng thầm đi sau nhìn cậu thôi.
    Nhưng rồi... một ngày mọi thứ đã thay đổi, ngày mà tớ không nói ra chắc khó
    có cơ hội nào để tớ thổ lộ cảm xúc của mình - điều tớ đã kìm nén quá lâu. Và
    tớ nói: "Tớ thích cậu". Không biết lúc đấy ngu ngốc thế nào tớ lại nói tớ
    thích cậu nhưng tớ yêu một người khác mà thực tế thì chẳng có một ai?
    Tớ cũng chẳng hiểu tớ đang làm gì nữa và có lẽ những người khác đang thầm nói tớ là kẻ ngu ngốc nhất thế gian phải không? Và thật khó khăn khi những ngày tiếp theo tớ và cậu cùng nhóm làm đề tài tốt nghiệp. Đối diện với cậu thế nào đây? Cậu vẫn cười nhưng với tớ nụ cười đã khác. Đừng thế nhé hãy cười nụ cười mà tớ từng yêu mến!
    Chúc cậu bảo vệ tốt nghiệp thành công, tìm được một công việc thật tốt và luôn sống vui vẻ nhé!
    Metal
    Chia sẻ những vui buồn, cảm xúc... về cuộc sống của bạn tại doisong@vnexpress.net. Vui lòng gửi bằng file word, tên file không dấu
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này