Rồi cũng quên nhau..

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi cohonnhien, 7/9/09.

Lượt xem: 581

  1. cohonnhien Thành viên

    Rồi mình cũng tập quên nhau!
    như những bước chân xưa tập quên mùa hạ cũ
    những tiêng kinh cầu sẽ không còn vang lên nữa
    dẫu có thật thà cũng chẳng giữ được niềm tin
    rồi mình cũng tập quên đêm
    nơi những vì sao không còn lấp lánh
    nơi những mùa trăng không còn thắp nắng
    nơi những thề nguyền tan biến lúc bình minh
    nơi những tiếng cười chìm khuất giữa lặng im
    nơi loài người sống bằng nỗi nhớ
    tập quên nhau qua từng hơi thở
    và vun xới những nỗi buồn đang nở nụ đơm hoa

    Rồi sẽ xa…
    hai chúng ta sẽ hoá thành quá khứ
    mầu hoa đỏ chẳng còn thắp lửa
    trong hoàng hôn chỉ có ngậm ngùi
    ký ức bây giờ không đủ để chia đôi
    nên tất cả tôi giữ làm kỷ niệm
    có nụ cười vỡ tan và niềm đau nguyên vẹn
    có chiếc lá vàng và những hạt mưa bay
    có nỗi buồn nặng trĩu cả hai vai
    quanh quẩn đó mà hình như xa vắng
    thân thương đó mà hình như quên lãng
    Rồi mình cũng tập quên nhau!
    Rồi mình cũng tập quên nhau!
    như em sẽ quên tôi sau một lần vội vã
    như hàng cây đến mùa trút lá
    heo may rồi tất cả chẳng còn xanh…

    Phạm Ngọc

    Xem thêm các bài viết cùng chuyên mục

    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này