Phố núi chờ em...(Chùm thơ)

cohonnhien

Thành viên
#1
PHỐ NÚI CHỜ EM...



Mai em về, phố núi buồn lắm đấy

Mưa pha lê giăng sợi nhớ ngang trời

Và nắng sẽ ngủ vùi trên tóc cỏ

Se lạnh vào - bông sứ trắng

Nghiêng rơi...



Mai em về sương núi chia đôi

Gió cúi nhặt ảo hương đầu dốc vắng

Ly cà phê nơi tận cùng sâu lắng

Giọt đắng nào cho riêng phố và anh



Cọng khói chiều rồi sẽ hết mong manh

Anh đi mãi phố quen thành phố lạ

Kỷ niệm xưa vỡ òa trên mắt lá

Mây bay nhiều có rẽ lối Nam Đông?



Mai em về bên Huế phố hồng

Nón lá che nghiêng ánh cười diệu vợi

Xin em hãy một lần lạc lối

Dã quỳ mênh mang còn chưa hết nợ mùa



Mai em về, nghe xa vắng... đổ mưa.





MỘT MÌNH



Những hạt mưa hình dấu hỏi rơi đầy trong mắt nhớ

Không gian ngọc lan câm lặng

Tóc ngắn không về đau hồn ngói cổ



Mong manh

Sợi dây phơi đọng trầm ký ức

Ngày áo xưa gói gió mùa qua

Trời lạ

Quên giấc mơ trổ vàng hoa cải

Nhòe nhoẹt dưới mưa phùn

Lạnh chật trên ghế đá

Và ngón dương cầm

Tiếng chim sẻ mất ngủ

Đi qua đôi mắt chim ướt - những hạt mưa đầy dấu hỏi

Chân bước hụt trên bậc cầu thang vơi

Chẳng kịp gọi, tiếng rao đã lạc lối sương mù.





GỌI ĐÒ



Đưa tay tạm biệt sương mù

Ngẩn ngơ chùm nụ trái mùa trông theo

Chậm đò lỡ một mùa yêu

Gọi hư không - gió trả điều hư không.

Chiều xô lệch mảnh trăng cong

Thương hao khuyết một dòng sông đi tìm

Câu hát nào dối con tim

Chắc là mưa để khuất chìm bến thôi.

Cỏ may đắng đót bên bồi

Người đi nhặt tiếng à ơi… dỗ mình

Mười hai bến nước tượng hình

Thương con sào ngắn dò tình sông sâu.

Đoạn duyên bằng mắt dao cau

Trăm năm sương muối còn đau dây trầu.
Ngô Trường Hoài
 

Bình luận bằng Facebook

Chủ đề tương tự

Top