Nỗi đau trào dâng nhưng môi không thành câu

Thảo luận trong 'Tản mạn, suy ngẫm' bắt đầu bởi bjncoi_caube_codon, 27/9/09.

Lượt xem: 344

  1. bjncoi_caube_codon Điều hành viên


    Nhật ký ơi ta buồn lắm my cã biết ko.Ta đang rất c« đơn…Ta khóc nhưng nào có ai hay.Cũng phải thôi làm sao ai có thể biết được chứ bởi ta quá giỏi che giấu nỗi buồn mà, có phải như thế không nhỉ hay tại ta đã quá quen với cái cảm giác đó rồi nên ta có thể che dấu, ta đau nhưng k0 thể nói lên thành lời…Người ta vẫn thường nói “Cười có thể che dấu đc tất cả…Đúng không nhỉ…?” …đúng rồi cười có thể che đi cái nỗi buồn cái sự cô đơn…Chỉ có mình ta là hiểu….Ta vẫn cười vui vẻ bởi khi đó có nhiều người đang ở xung quanh ta, ta cười vì ta hiểu cười thì giúp ta che dấu tất cả mà…Ta muốn khóc…khóc thật to nhưng nếu ta mà khóc thì sẽ lại bị tra hỏi vậy thôi k0 khóc nữa.Ta muốn nói nhưng không nói đc bởi ta cảm thấy nói thì nước mắt sẽ trào dâng…Thôi thì ta cứ để nó ở trong lòng và chịu đựng…

    Ta thật ngốc khi tin vào anh tin vào một người mà ta chưa hiểu gì hết…Tại sao ta lại quên đi một mối tình 2 năm với biết bao nhiêu niềm vui và nỗi buồn để nuôi hy vọng vào một người ta chỉ mới quen….Ta đã đánh mất em một người yêu thương quan tâm đến ta…ta đã để tuột khỏi vòng tay một tình yêu đích thực để đến với mối tình chỉ trọn vẹn được 2 tháng, chỉ có 2 tháng thôi…Ta bỏ rơi em…Ta thật ngốc...và ta còn ngốc hơn khi em nói muốn quay trở lại như xưa em sẽ tha thứ cho ta…ta nhận lời…Ta ngốc thật làm sao có thể quay lại như trước được chứ khi mà chính là người nói lời chia tay…Ta thật sự đáng bị đối xử như thế mà…Ta thấy nhớ em nhớ khi ta ốm em đã chăm sóc ta khi ta sợ hãi em đã an ủi ta…nhớ lắm…nhớ da diết
    [​IMG]
    Giờ đây ta thấy trống rỗng ta cần có 1 người bên cạnh an ủi ta mỗi khi ta thất bại hay mệt mỏi vì bị ai đó trách móc…Ta cần 1 người nắm tay ta đứng dậy khi ta ngã…Ta cần 1 bờ vai để ta có thể tựa vào khi ta khóc….Và ta cần 1 người lau những giọt nước mắt giúp ta….ta tự hỏi với lòng mình :

    Có đau k0 ta ơi…

    Có buồn không ta ơi…

    Có cô đơn không ta ơi…

    Có mệt mỏi lắm k0 ta ơi…

    Có chứ ta đau lắm chứ, ta buồn lắm chứ, ta cô đơn lắm chứ, và tất nhiên rồi ta rất mỏi mệt

    Nhiều lắm....ta đó...cuộc sống của ta như vậy đó...

    [​IMG]
    Tự tin ưk...? tự tin vào cái gì chứ...?Hy vọng ưk...?làm gì có chút niềm tin nào để mà hy vọng...?Mong đợi ưk...?Quá hư vô...Trong ký ức của ta những từ đó xa vời lắm mong manh lắm...ta chẳng bao giờ nghĩ tới cả...Ta là ai ta biết chứ…ta hiểu ta lắm chứ…ta là ta ... một kẻ cô đơn...một người đau khổ...ta đang cười...cười chính bản thân ta ...ta hận cuộc sống...hận chính bản thân mình...ta cười nhưng trong lòng ta đang đau...miệng ta cười nhưng trong tim ta lệ đang rơi...ta giống như một loài hoa dại mọc phía bên đường…Không sắc…Không hương…Không một chút ấn tượng…Ta là như vậy đó...ta xin chấp nhận…

    [​IMG]
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này