Những lưu ý khi chọn nghề

Thảo luận trong 'Định hướng nghề nghiệp' bắt đầu bởi lehoa012, 16/7/10.

Lượt xem: 1,133

  1. lehoa012 Điều hành viên

    Những yêu cầu của nghề


    Nghề trong xã hội hết sức đa dạng và những yêu cầu của nghề đặt ra cho người lao động cũng hết sức khác nhau. Ngoài những yêu cầu chung nhất là lòng yêu nghề, ý thức trách nhiệm, lương tâm nghề nghiệp… còn cần quan tâm tránh những khuyết tật của cơ thể. Hầu như các “thiếu sót” đó không hại gì đến sức khỏe, nhưng chúng lại không cho phép ta làm nghề này hay nghề khác. Ví dụ, với nghề thêu thủ công, chỉ cần hay ra mồ hôi ở lòng bàn tay là các bạn không thể làm tốt công việc kỹ thuật của nghề đó, mặc dù mồ hôi tay không làm cho bạn suy giảm thể lực. Nghề đòi hỏi đứng bên máy không cho phép tuyển người mắc tật bàn chân bẹt (sự tiếp xúc của bàn chân đối với mặt đất quá lớn).

    Có những nghề nhìn hình thức bề ngoài thì giống nhau, nhưng những yêu cầu để lao động thuận tiện với người lao động lại khác nhau. Ví dụ như công việc của người lái xe vận tải và người lái xe cần trục, cả hai đều cùng ngồi sau tay lái, điều khiển tốc độ xe luôn thay đổi và đòi hỏi người lao động không được mắc chứng mù màu, chứng ngủ gật, lại phải có phản ứng nhanh. Nhưng đối với lái xe cần trục, do xe cần trục khi nâng chuyển một khối lượng hàng lớn nên không được đỗ ở nơi có mặt phẳng nghiêng quá 3 độ vì nó rất dễ bị lật xe, người lái xe cần trục phải có năng lực bằng mắt để đánh giá độ nghiêng của mặt đất nơi đỗ xe thật chính xác và phải cảm nhận được tốc độ và hướng gió bằng da của mình, vì khi quay cần trục đang móc hàng phải tính đến tốc độ và hướng của gió. Chỉ với người có năng lực như vậy mới hạn chế được tai nạn khi cẩu một vật nặng.

    Nghề nào cũng yêu cầu người lao động phải chú ý vào công việc. Có nghề đòi hỏi người lao động phải tập trung sự chú ý vào một đối tượng (quan sát màn hình của máy vi tính…), nhưng có nghề cần ở người lao động sự phân phối chú ý đến nhiều đối tượng trong cùng một lúc (dạy học, huấn luyện phi công, điều độ ở ga…). Lại có nghề cần đến sự di chuyển chú ý, tức là nhanh chóng chuyển chú ý từ đối tượng này sang đối tượng khác (lái xe, lái tàu, phiên dịch…).

    Nghề nào cũng yêu cầu con người có thể lực tốt, dẻo dai trong công việc. Song có nghề cần đến sự dẻo dai về cơ bắp, có nghề lại đòi hỏi sự dẻo dai của hệ thần kinh. Người công nhân bốc vác ở bến cảng phải liên tục bê vác nặng hay lái xe chuyển hàng nhiều giờ liên tục. Còn người nghiên cứu khoa học có khi phải đọc liền 10 giờ một ngày ở thư viện, hơn nữa việc đó thường kéo dài hàng tháng. Cả hai đều cần sức khỏe tốt, dẻo dai, nhưng một bên dùng cơ bắp, bên kia dùng trí óc.
    Vậy, khi chọn nghề mỗi người chúng ta phải biết nghề có yêu cầu như thế nào đối với người lao động. Không có đủ những phẩm chất tâm lý và sinh lý để đáp ứng yêu cầu của một nghề cụ thể thì đừng chọn nghề đó. Ví dụ: Người phản ứng chậm chạp không nên vào nghề lái xe, người tính quá hiếu động, không nên chọn nghề điều độ thông tin giao thông, điện lực, qua hệ thống mạng màn hình…
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

  3. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Sự phù hợp nghề

    Một người được coi là phù hợp với một nghề nào đấy nếu họ có những phẩm chất, đặc điểm tâm lý và sinh lý đáp ứng những yêu cầu cụ thể mà nghề đó đòi hỏi ở người lao động. Có ba mức độ đối với một nghề: phù hợp hoàn toàn, phù hợp mức độ, không phù hợp.

    Người ta chỉ cần làm một loạt những biện pháp nhằm đối chiếu những đặc điểm tâm, sinh lý của con người với hệ thống các yêu cầu do nghề đặt ra mà kết luận về mức độ phù hợp nghề của người đó. Sự phù hợp nghề thường thể hiện ở ba dấu hiệu:

    - Bảo đảm tốc độ làm việc, tức là bảo đảm được yêu cầu về số lượng công việc theo định mức lao động. Người ta có thể đo, đếm được các động tác lao động để kết luận về sự phù hợp nghề.

    Ví dụ:

    + Người hái chè mỗi ngày phải thực hiện khoảng 500.000 đến 600.000 vận động của ngón tay thì mới hái được lượng lá chè theo quy định.

    + Người thợ dệt “nửa tự động hóa” phải đi “tua” mỗi ngày khoảng 6 km mới bảo đảm các máy chạy đều, kịp thời điều chỉnh máy và sửa chữa những hỏng hóc nhỏ.

    - Bảo đảm độ chính xác của công việc. Đây là yêu cầu về chất lượng sản phẩm. Người lao động phải làm ra mặt hàng đúng quy cách, không có số lượng phế phẩm quá con số cho phép, không để công cụ lao động bị hư hỏng v.v…

    - Không bị công việc nghề nghiệp gây nên những độc hại cho cơ thể. Ví dụ, làm việc ở nhà máy sơn thì không bị dị ứng sơn, làm công việc của thợ hàn mà không bị hỏng mắt, không vì lên lớp giảng nhiều lần mà bị viêm họng hoặc viêm phổi v.v…
    Cũng cần nói thêm rằng, có rất nhiều trường hợp người ta thấy không phù hợp với nghề, nhưng nếu yêu thích nghề mà quyết tâm rèn luyện thì sự phù hợp lại có thể được tạo ra. Tất nhiên có những chứng tật ngay từ đầu đã khẳng định về sự không phù hợp mà ta phải tuân thủ. Chẳng hạn, những bạn mắc chứng say xăng thì không được theo đuổi nghề lái xe, ai có chứng thấy máu mủ đã bị ngất thì tránh chọn nghề thầy thuốc, bị tật nói ngọng thì nên tránh nghề dạy học.

  4. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Nguyên nhân dẫn đến sai lầm khi chọn nghề

    Có hai loại nguyên nhân dẫn đến việc chọn nghề không tính đến những dấu hiệu của sự phù hợp. Loại nguyên nhân thứ nhất thuộc “thái độ không đúng”, còn loại nguyên nhân thứ hai do thiếu hiểu biết về các nghề. Dưới đây là một số nguyên nhân đó:

    1. Cho rằng nghề thợ thấp kém hơn kỹ sư, giáo viên THCS thua kép giáo viên THPT… Thực ra mỗi nghề (hay đúng hơn là mỗi chuyên môn đó) có những bậc thang tay nghề của nó. Ví dụ, công nhân cơ khí có 7 bậc tay nghề. Người công nhân được đào tạo theo chương trình riêng, họ có vai trò quan trọng riêng trong các nhà máy, xí nghiệp. Một số bạn đã coi nhẹ công việc của người thợ, của thầy giáo cấp I, của cô y tá, chỉ coi trọng công việc kỹ thuật, của thầy giáo dạy ở bậc trung học hoặc đại học, của bác sĩ… Chính vì thế mà chỉ định hướng vào những nghề có sự đào tạo bậc đại học.

    2. Thành kiến với một số nghề trong xã hội, chẳng hạn, coi lao động chân tay là nghề thấp hèn, chê nhiều công việc dịch vụ là không “thanh lịch”, v.v… Thường thường, những bạn này không thấy hết ý nghĩa của yếu tố lao động nghề nghiệp, đóng góp của nghề với xã hội. Đã là nghề được xã hội thừa nhận thì không thể nói đến sự cao sang hay thấp hèn được.

    3. Dựa dẫm vào ý kiến người khác, không độc lập việc quyết định chọn nghề. Vì thế đã có nhiều bạn chọn nghề theo ý muốn của cha mẹ, theo ý thích của người lớn, theo lời rủ rê của bạn bè. Cách chọn nghề này đã dẫn đến nhiều trường hợp chán nghề vì không phù hợp.

    4. Bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài của nghề, thiếu hiểu biết nội dung lao động của nghề đó. Ví dụ, như với các nghề diễn viên điện ảnh, dẫn chương trình, người mẫu thời trang… rất hấp dẫn với các bạn trẻ, nhưng để thạo nghề thì phải rèn luyện gian khổ, vì vậy cũng dễ gây chọn nghề nhầm lẫn đối với ai chỉ thích vẻ hào hoa bề nổi của nghề đó. Hoặc nhiều bạn thích đi đây đi đó nên chọn nghề thăm dò địa chất, khi vào nghề, thấy công việc của mình gắn với rừng núi, quanh năm phải tiến hành công việc khảo sát, ít có dịp tiếp xúc với cuộc sống thành thị, thiếu điều kiện để giao lưu văn hóa và khoa học, do đó tỏ ra chán nghề. Có người chỉ tin vào quảng cáo của các cơ sở đào tạo mà chọn nghề vào học cũng sẽ dễ chán trường, chán nghề.

    5. Cho rằng đạt thành tích cao trong việc học tập một môn văn hóa nào đó là làm được nghề cần đến tri thức của môn đó. Ví dụ, có người học giỏi môn văn đã chọn nghề làm phóng viên báo chí. Đúng là nghề này cần đến người viết văn hay, diễn đạt tư tưởng rành mạch. Song, nếu không nhanh nhẹn, tháo vát, năng động, dám xông xáo… thì không thể theo đuổi nghề này được. Sai lầm ở đây là do không thấy rằng năng lực đối với môn học chỉ là điều kiện cần, chứ chưa là điều kiện đủ để theo đuổi nghề mình thích.

    6. Có quan niệm “tĩnh” về tính chất, nội dung lao động nghề nghiệp trong các lĩnh vực sản xuất, quên mất những tác động mạnh mẽ của cách mạng khoa học công nghệ ngày nay. Vì vậy, có bạn cho rằng học xong cấp I là đủ kiến thức để xin vào học nghề tại các trường dạy nghề. Có bạn lại nghĩ, với vốn liếng lớp 12, mình học ở trường nghề nào mà chẳng được. Thực ra, nghề nghiệp luôn thay đổi nội dung, phương pháp, tính chất lao động của nó. Người lao động không luôn luôn học hỏi, trau dồi năng lực thì khó có thể đáp ứng với yêu cầu về năng suất và hiệu quả lao động.

    7. Không đánh giá đúng năng lực lao động của bản thân nên lúng túng trong khi chọn nghề. Do đó, có hai tình trạng thường gặp: hoặc đánh giá quá cao năng lực của mình, hoặc đánh giá không đúng mức và không tin vào bản thân. Cả hai trường hợp đều dẫn đến hậu quả không hay: Nếu đánh giá quá cao khi vào nghề sẽ vấp phải tình trạng chủ quan ban đầu, thất vọng lúc cuối. Còn nếu đánh giá quá thấp, chúng ta sẽ không dám chọn những nghề mà đáng ra là nên chọn. Có trường hợp ngộ nhận mình có năng khiếu về nghề hấp dẫn, thời thượng mà chọn nghề, khi vào nghề gặp thất bại sẽ chán nản.
    8. Thiếu sự hiểu biết về thể lực và sức khỏe của bản thân, lại không có đầy đủ thông tin về những chống chỉ định y học trong các nghề. Điều này cũng rất dễ gây nên những tác hại lớn: người yếu tim lại chọn nghề nuôi dạy trẻ, người hay viêm họng và phổi lại định hướng vào nghề dạy học, người có bệnh ngoài da lại đi vào nghề “dầu mỡ”, v.v…

  5. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Ba câu hỏi đặt ra trước khi chọn nghề

    Chúng ta phải cân nhắc trước khi quyết định chọn cho mình một nghề. Vì vậy, có ba câu hỏi mà bạn trẻ nào cũng cần phải trả lời trước khi quyết định chọn nghề này hay nghề khác.

    1. “Tôi thích nghề gì?”

    Câu này nên trả lời trước tiên. Muốn làm nghề gì, trước hết bản thân ta có thích nó hay không, tức là có thực sự hứng thú với nó không. Nếu không thích thì đừng chọn. Đó là nguyên tắc. Chúng ta không thể thay đổi nghề dễ như thay đổi cái áo được. Hơn nữa, ta không dễ gì đến với nghề khác theo sở thích của bản thân mình ngay sau khi ta chán cái nghề đã chọn…

    Chỉ khi nào thích nghề của mình thì cuộc sống riêng mới thanh thoát. Chúng ta mới gắn bó với công việc, với đồng nghiệp, với nơi làm việc.

    2. “Tôi làm được nghề gì?”

    Để trả lời câu này, phải tự kiểm tra năng lực của mình. Năng suất lao động của chúng ta có cao hay không là do năng lực của chúng ta đạt trình độ nào.

    Các bạn nên nhớ rằng, có những nghề bạn thích nhưng lại không làm được (thiếu năng lực tương ứng). Song cũng có nghề bạn làm được nhưng lại không thích nó. Vì thế sau khi câu hỏi thứ hai được giải đáp, ta lại phải đối chiếu xem nó có thống nhất với câu hỏi thứ nhất hay không.

    3. “Tôi cần làm nghề gì?”

    Có những nghề được các bạn thích, các bạn lại có năng lực đối với chúng, song những nghề đó lại không nằm trong kế hoạch phát triển thì cũng không thề chọn được. Vì vậy, để trả lời câu hỏi này, ta phải căn cứ vào kế hoạch sản xuất của địa phương, kế hoạch phát triển ngành nghề ở địa bàn tỉnh, huyện, kế hoạch tuyển sinh của các trường đại , cao đẳng và trường nghề, khả năng tìm được việc làm khi học xong nghề. Cần biết định hướng vào những nghề cần và có điều kiện phát triển, điều chỉnh hứng thú vào những nghề đó và tự rèn luyện để có năng lực đối với chúng. Ngày nay lại phải chọn nghề sao cho dễ chuyển nghề khi tình thế bắt buộc.

    Ba câu hỏi trên cần được mỗi người giải đáp trong sự cân nhắc đồng thời. Như vậy, việc chọn nghề sẽ vừa đáp ứng được yêu cầu nhân lực của xã hội, vừa bảo đảm mức độ phù hợp với hứng thú, sở thích, sở trường và năng lực của từng cá nhân.
    Tóm lại, dựa vào ba câu hỏi cần cân nhắc trước khi chọn nghề vừa nêu trên, ta có được một sơ đồ biểu diễn một cách trực quan ảnh hưởng của hứng thú, năng lực và nhu cầu xã hội đến việc chọn nghề như thế nào, đồng thời cũng qua sơ đồ này, ta tìm được “miền chọn nghề tối ưu” cho mỗi cá nhân.

  6. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Hứng thú học tập & Hứng thú nghề nghiệp

    Hứng thú học tập, nhất là hứng thú với môn học thường có mối lien hệ chặt chẽ với việc chọn nghề. Thông thường, người yêu môn vật lý, hóa học hay sinh vật thường hay chọn những nghề trong lĩnh vực kỹ thuật; người thích môn văn, môn lịch sử … hiếm khi chọn nghề chế tạo máy, nghề xây dựng hoặc lập trình máy tính. Vì vậy, khi định chọn nghề, mỗi người chúng ta cũng nên suy nghĩ xem nghề đó có lien quan gì đến hứng thú học tập của bản than hay không.

    Người ta coi hứng thú học tập là một động lực quan trọng để con người vươn lên chiếm lĩnh nhiều mức độ khác nhau. Hai người cùng thích học toán, nhưng người này luôn có điểm bài học, bài làm rất tốt, còn người kia chỉ đạt điểm khá mà thôi; người này chú trọng đọc sách tham khảo, còn người kia chỉ đọc hết sách giáo khoa v.v… Qua đó, ta thấy hứng thú học tập cũng thể hiện ở nhiều cấp độ.

    Nếu trong cuộc đời đi học mà ta không hề ham thích môn học nào thì khó có thể hình thành hứng thú nghề nghiệp.

  7. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Năng lực nghề nghiệp

    ăng lực nghề nghiệp là sự tương ứng giữa những đặc điểm tâm lý và sinh lý của con người với những yêu cầu do nghề đặt ra. Không có sự tương ứng này thì con người không thể theo đuổi nghề được. Nhưng các bạn nên nhớ rằng, năng lực nghề nghiệp vốn không có sẵn trong con người, không phải là những phẩm chất bẩm sinh. Nó hình thành và phát triển qua hoạt động học tập và lao động. Trong quá trình làm việc, năng lực này tiếp tục được phát triển hoàn thiện. Học hỏi và lao động không mệt mỏi là con đường phát triển năng lực nghề nghiệp.

    Lao động chân chính với sự cố gắng phi thường sẽ làm cho năng lực nghề nghiệp trở thành tài năng và thiên tài. Lep Tônxtôi là một ví dụ điển hình. Ông trở thành nhà văn hào või đại của nước Nga và thế giới bằng lao động không mệt mỏi. Để viết lời tựa cho cuốn “Đường đời”, Tôn xtôi đã viết đi viết lại 105 lần. Khi viết bộ tiểu thuyết “Chiến tranh và hòa bình” với khối lượng trên 2.000 trang, Tôn xtôi sửa chữa từng tang rất công phu. Có trang ông sửa 4 lần, có trang sửa 7 lần, có trang sửa 15 lần, thậm chí có trang sửa mấy chục lần.
    Trước khi chọn nghề, chúng ta phải kiểm tra năng lực của mình. Chẳng hạn, định trở thành kỹ sư cơ khí, trước hết chúng ta phải xem lại mình về nhiều mặt như trình độ học toán, vật lý, thành tích môn kỹ thuật, hứng thú lao động kỹ thuật v.v…

  8. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Đạo đức và lương tâm nghề nghiệp

    Đạo đức nghề nghiệp được đo bằng thái độ phục vụ tận tụy, bằng năng suất lao động cao, bằng sự tuân thủ triệt để những quy tắc hành vi và hành động trong nghề nghiệp, v.v… Thầy thuốc khám bệnh qua loa, cho đơn thuốc tùy tiện, tìm cách lấy tiền của bệnh nhân bằng những thủ đoạn khác nhau là thiếu đạo đức. Thầy giáo không chuẩn bị bài kỹ, lên lớp nói qua quýt, hời hợt, không theo dõi học hành của học sinh cũng là biểu hiện thiếu đạo đức.

    Mỗi nghề có những quy định, nguyên tắc về hành vi mà việc vi phạm cũng đều đáng được gọi là thiếu đạo đức ở mức độ nào đấy. làm nghề nào thì phải giữ vững đạo đức do nghề đó quy định.

    Những người thừa nhận những quy tắc, quy định về đạo đức, đòi hỏi người khác phải chấp hành đầy đủ, nhưng lại cho phép bản thân không tuân thủ những điều đó được gọi là thiếu lương tâm. Người thiếi lương tâm không ăn năn, hối hận về những việc làm không đúng của mình. Ví dụ, một người thợ làm hỏng một sản phẩm hoặc một công cụ lao động nhưng lại coi như không có gì xảy ra. Khi người khác động đến những thứ hỏng ấy, anh ta sẵn sàng tìm lý do đổ lỗi cho họ, làm việc đó không một chút bận lòng. “Đánh bẫy” người khác một cách thanh thản, v.v… là biểu hiện của kẻ vô lương tâm nghề nghiệp. Cô bán hàng thản nhiên lấy tiền của khách hàng khi họ nhầm lẫn trong lúc trả tiền mua hàng, người y tá có thái độ “phớt lạnh” khi cho bệnh nhân uống lầm thuốc… đó đều là hành vi thiếu đạo đức.

    Xã hội yêu cầu mỗi người lao động dù làm việc ở lĩnh vực nào cũng phải có đạo đức và lương tâm nghề nghiệp. Ngày nay, trong thời đại mới, chúng ta nên hiểu rằng, chỉ số quan trọng của đạo đức và lương tâm nghề nghiệp là:

    - Luôn luôn có năng suất lao động cao, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.
    - Toàn tâm, toàn ý đối với công việc nghề nghiệp.
    - Hết lòng vì nhân dân, vì quyền lợi của người lao động.

  9. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Lý tưởng nghề nghiệp

    Trong học nghề cũng như trong hành nghề, mỗi người cần phải cố gắng để đạt một trình độ tay nghề nhất định và nâng cao tay nghề liên tục. Tay nghề được nâng cao thì năng suất lao động mới ngày càng tăng tiến. Để có sự cố gắng liên tục, yều tố tâm lý hết sức cần thiết phải có là lý tưởng nghề nghiệp.

    Lý tưởng là hình ảnh về một cái gì tốt đẹp mà mong muốn vươn tới. Người ta thường phân biệt lý tưởng xã hội với lý tưởng cá nhân. Lý tưởng xã hội là hình ảnh về một xã hội tương lai (hay một mô hình xã hội) mà nhân dân hướng đến. Lý tưởng cá nhân là hình ảnh về một nhân cách mà muốn hoàn thiện bản thân theo mẫu người lao động trong nghề mà ta đã chọn và trong quá trình hoạt động nghề nghiệp, ta luôn luôn hoàn thiện nhân cách bản thân theo mẫu người đó.

    Lý tưởng nghề nghiệp thường được thể hiện ở sự định hướng vào những người lao động kiểu mẫu, vào những người sáng tạo, luôn luôn đại diện cho sự đổi mới, luôn luôn đứng ở đỉnh cao của kỹ thuật và công nghệ.

    Đừng chọn mẫu người lý tưởng theo những dấu hiệu bề ngoài. Ví dụ, muốn thành diễn viên điện ảnh thì phải học hỏi các nghệ sĩ ưu tú về nghệ thuật diễn xuất, chứ không bắt chước các ngôi sao màn bạc cách chải tóc, cách chấm nốt ruồi giả, v.v…Những dấu hiệu bề ngoài ấy không giúp cho chúng ta hình thành tài năng và tâm hồn của nghệ sĩ chân chính.

    Lý tưởng nghề nghiệp giúp chúng ta có khát vọng vươn lên đỉnh cao của nghệ thuật nghề nghiệp, ước mơ nóng bỏng về tương lai. Thiếu lý tưởng nghề nghiệp, người lao động không thể vượt qua được giới hạn của cảnh làm việc tẻ nhạt, không dám nghĩ, dám làm, dám vượt qua mọi khó khăn để vươn tới sự hoàn thiện về nhân cách.

  10. lehoa012

    lehoa012 Điều hành viên Thành viên BQT

    Động cơ chọn nghề

    Chúng ta đã tìm hiểu hứng thú, năng lực, lý tưởng, đạo đức và lương tâm nghề nghiệp. Những biểu hiện tâm lý này có sức mạnh thúc đẩy con người làm việc. Sức mạnh đó được gọi là động cơ. Động cơ đúng sẽ làm cho hoạt động của con người mang theo những ý nghĩa tốt đẹp. Động cơ sai sẽ làm cho nhân cách con người trong mọi hoạt động trở thành bé nhỏ.
    Trong việc chọn nghề nghiệp tương lai, động cơ đúng có ý nghĩa hết sức quan trọng. Đi vào nghề nào? Vì sao lại chọn nghề đó? Những câu hỏi như vậy cần được mỗi bạn tự giải đáp. Chọn nghề là một hành động cụ thể. Điều thôi thúc ta chọn nghề này hay nghề kia sẽ rất quyết định con đường lao động lâu dài, có thể là suốt đời. Sự phát triển nhân cách của mỗi chúng ta phụ thuộc rất lớn vào nội dung phương pháp lao động nghề nghiệp mà chúng ta đã lựa chọn…

    Động cơ chọn nghề đúng thường bộc lộ ở ý thức con người đối với những ý nghĩa sau đây của nghề:

    - Ý nghĩa xã hội của nghề
    - Ý nghĩa kinh tế của nghề
    - Ý nghĩa giáo dục của nghề
    - Ý nghĩa nhân đạo của nghề, v.v…

    Động cơ chọn nghề đúng đắn, nhất là động cơ về ý nghĩa xã hội, nhân đạo của nghề, sẽ giúp người chọn nghề về sau có thể đạt đến đỉnh cao danh vọng, thực hiện được lý tưởng cao đẹp phục vụ dân tộc, đất nước, mặc dù họ chấp nhận cuộc sống vật chất cá nhân có khi chỉ ở mức khiêm nhường trong xã hội. Nhiều người đã nêu gương sáng cho thanh niên ta học tập như nhà bác học nông dân Lương Định Của, Giáo sư Đặng Văn Ngữ, Giáo sư Tôn Thất Tùng v.v…
    Nếu chọn nghề chỉ đơn thuần theo lao động cá nhân nhỏ hẹp, vì lợi ích trước mắt về vật chất (miễn sao có nhiều tiền bằng mọi cách)… thì khi vào đời không đạt được ý đồ sẽ chán nản, thất vọng, hoặc sẽ chịu nhiều bi kịch khác.

Chia sẻ trang này