Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 39)

Thảo luận trong 'Truyện cười' bắt đầu bởi tuyến_11193, 5/9/11.

Lượt xem: 282

  1. tuyến_11193 Thành viên

    Thứ bảy, 3/9/2011, 00:00 GMT+7

    Mẹ lúc nào cũng khụt khịt như chó cúm, cụ già mỗi khi cười để lộ ra má lúm đồng tiền rất xinh...
    > Kéo váy chạy cho nhanh/ Cổ điển và hiện đại/ Sự lựa chọn sáng suốt


    Đề: Tả cô giáo.
    Cô giáo em cao khoảng 2 mét, cô có nước da trắng nõn nà, mặt cô tròn như cái trống trường em.
    Đề: Tả về người mẹ.
    Mẹ em bị đau xoang lúc nào cũng khụt khịt như chó cúm.
    Đề: Tả ông nội.
    Ông em trông rất phúc hậu. Đầu ông trông như quả đu đủ ngược.
    Đề: Tả cây chuối.
    Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh.
    Đề: Tả cụ già.
    Gần nhà em có cụ già 80 tuổi mỗi khi cụ cười để lộ ra má lúm đồng tiền rất xinh.
    (Nhiều độc giả sưu tầm)
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

  3. tuyến_11193

    tuyến_11193 Thành viên

    Những bài văn bất hủ của học trò (Phần 40)

    Chủ nhật, 4/9/2011, 00:00 GMT+7

    Da con lợn hồng như đánh phấn còn đuôi xòe ra như bó hoa lay ơn, tán cây bàng to như cái mẹt của bà bán bún...
    > Hoàn cảnh khác nhau/ Dứt khoát phải thế/ Lên thẳng đại học


    Đề: Tả ngôi nhà của em.
    Nhà em ở gần một con rạch, mỗi khi gần tối muỗi đông như quân Nguyên tràn vào nhà em vui như hội.

    Đề: Hãy tả con vật nuôi mà em thích.
    Nhà em có nuôi một con lợn rất dễ thương, da nó hồng như đánh phấn còn đuôi của nó xòe ra như bó hoa lay ơn.
    Đề: Tả bà nội.
    Nhà em có nuôi một bà nội, cứ mỗi lần em đi học về bà lon ton chạy ra đón em.

    Đề: Phân tích nhân vật cô Hiền trong tiểu thuyết Người Hà Nội của Nguyễn Khải.
    Khi ngoài ba mươi, sau khi đã chơi bời xả láng cô Hiền quyết định lấy chồng...

    Đề: Tả cây bàng.
    Cây bàng trong sân trường em rợp bóng mát. Đấy là nơi chúng em vẫn vui đùa mỗi giờ ra chơi. Tán cây bàng to như cái mẹt của bà bán bún.
    (Nhiều độc giả sưu tầm)

Chia sẻ trang này