Những bài thơ mới tìm thấy của Lưu Trọng Lư

Thảo luận trong 'Ngữ văn' bắt đầu bởi cohonnhien, 3/8/09.

Lượt xem: 467

  1. cohonnhien Thành viên

    [​IMG]

    Nhân kỷ niệm 90 năm ngày sinh và 15 năm ngày mất của Lưu Trọng Lư, chúng tôi có dịp tiếp xúc với nhiều bài thơ mới được tìm thấy trong hàng chục nghìn trang viết, khi thì trong sổ ghi chép công việc, khi thì trên bìa trang sách cũ, khi trên tờ giấy nháp.



    Nhà thơ Lưu Trọng Lưu, cây đại thụ của làng thơ VN, một trong những người khởi xướng phong trào “Thơ mới”, tác giả Tiếng thu bất hủ đã giã biệt cõi đời mà ông luôn da diết cũng vào mùa thu của 15 năm trước (10/8/1991):

    Đi giữa vườn nhân dạ ngẩn ngơ
    Vì thương người lắm mới sang thơ

    Sinh thời, Lưu Trọng Lư chỉ cho ra đời vỏn vẹn 4 tập thơ mỏng: Tiếng thu, Tỏa sáng đôi bờ, Người con gái sông Gianh, Từ đất này với chừng 200 bài thơ. Ở thời kỳ in thơ phải “xếp hàng”, có người yêu thơ đã hỏi Lưu Trọng Lư: “Có nhiều nhà thơ tên tuổi luôn tranh nhau chen hàng, vài ba năm lại ra một tập thơ, sao anh không chen?”. Lưu Trọng Lư cười hiền lành: “Nên ưu tiên in thơ cho lớp trẻ”.

    Đến nay chưa thống kê được còn bao nhiêu bài thơ của Lưu Trọng Lư chưa công bố và bị thất lạc. Gia đình nhà thơ cho biết: Không dưới 500 bài. Sau khi ông mất, lác đác trên các báo đã in một số bài thơ chưa công bố của ông. Người ta ngạc nhiên khi thấy những bài thơ này không giống “giọng” thơ Lưu Trọng Lư lâu nay mặc dù cái “khí” không khác.

    Mới đó xài xong tuổi 80
    Nhìn xuống đôi chân
    Giầy vẹt gót
    Trông lên vẫn lớp lớp hoa bay
    Mặc ve cứ hót
    ngày trưa trặt
    Tóc còn xanh lắm, bạn tình ơi.

    Hoặc bài thơ cuối cùng của Lưu Trọng Lư làm tại bệnh viện trước khi mất:

    Trời đã chiều
    Buồn tà, vơ vẩn tà
    Ta đi tìm ai
    Bây giờ?
    Ai tìm ta nổi?
    Trăm khóa không giữ nổi ta
    Ta như con chim giữa trời
    Vô ích! Vô ích! Vô ích!
    Không ai giữ nổi ta hết
    Ta đi tìm người ta yêu
    Cứu nhân của đời ta
    Muôn lần...
    Chỉ có người, người ta yêu
    Ai bắt ta nổi?
    Vô ích! Vô ích! Vô ích
    Ta đi tìm người ta yêu.

    Đa số các bài thơ này đều ẩn chứa tâm trạng nào đó mặc dù âm hưởng chủ đạo vẫn là âm hưởng lạc quan.

    Nhân kỷ niệm 90 năm ngày sinh và 15 năm ngày mất của Lưu Trọng Lư, chúng tôi có dịp tiếp xúc với nhiều bài thơ mới được tìm thấy trong hàng chục nghìn trang viết, khi thì trong sổ ghi chép công việc, khi thì trên bìa trang sách cũ, khi trên tờ giấy nháp. Lưu Trọng Lư viết những bài thơ này đơn thuần như chỉ ghi lại cảm xúc bất chợt của mình. Viết xong, để đó, không gửi cho các báo, thậm chí ông đã quên đi.

    Được sự đồng ý của gia đình nhà thơ, xin trân trọng gửi đến bạn đọc một số bài thơ trên.

    Bức thư đêm giao thừa

    Sương, giọt giọt lơi cành
    Dặm nghìn, em săn đuổi bình minh
    Có “trạm đường” nào, trăng anh
    không dõi tới
    Thèm sao em: Một lời chưa nói
    Khát sao em: Một dáng chưa qua
    Xiết bao nhiệt cuồng cuống dạ
    Đúng tên em: Ta gọi!
    Không chết được đâu trong
    mòn xói
    Dẫu tình ta có lúc im ắng đợi chờ
    Từ trong cọ xát với hư vô
    Đập vỏ, phá ngòi: Cho em mở to
    đôi mắt
    Một trận mưa rào đất khát
    “Nghiêng chén đời, rượu cạn
    một hơi”
    Giữa một dòng trong chan chứa
    tình người
    Da thịt vẫy vùng ngây ngất
    Đông lạnh hãy tàn, xuân nồng
    bước tới
    Ta vào cõi bất động không lời:
    “Trước giờ đập cánh”
    Trời của ta, đất của ta, thân
    của ta:
    Một mảnh.
    Ta bước lên từ một Giao thừa
    Không đủng đỉnh, chẳng mơ hồ
    Biết nắm chắc những gì tay mẹ
    trao đưa
    Và cũng biết trọn xác hồn thay mầm
    rũ lá
    Không phải một ông đồ gặm chữ
    Biết nghe, biết thấy, biết soi
    Môi ta còn ướt mật đời
    Như xưa nút từng giọt sữa
    nồng tươi
    Từ trên đôi vú đầy của mẹ
    Chuyến đi còn nhiều đứt xé
    Ta chẳng mơ chiếc mũ thiên thần
    Hởi quyền uy rộng lớn!
    Thái thượng nhân dân
    Mẹ dạy con niềm hiếu thảo
    Trọn một đời trung hậu
    Con chỉ xin quỳ trước một chữ:
    Nhân.


    Vô đề

    Con tắc kè rắc lên vọng gác thời gian
    Đâu chỉ tiếng nấc
    Em có nghe trong tiếng lá bay
    nghiêng
    Có cả tiếng cựa mình tắc kè chờ
    hoa nở
    Từng canh, từng canh hương tỏa
    Không! Chẳng gì có thể mất
    Chẳng gì đã chết
    Giữa đất nghĩa, trời nhân
    Trừ cái phũ phàng
    Muôn đời
    chôn cất


    Vô đề

    Người thì vì Tổ quốc cơ cực
    Người thì vì chồng nặng gánh
    đau thương
    Người thì vì con trái tim luôn
    co thắt
    Chao ôi
    Mỗi người Việt mình nước mắt
    đủ chảy thành sông.


    Tiếng hát hôm nay

    (Gửi Tế Hanh, người quá lo từng chiếc lá rụng)

    Còn bao nhiêu thu nữa, đi về?
    Một cánh thu rơi, tai lắng nghe!
    Những “trận mưa dài” lòng quá
    thuộc
    Thương sao từng đóa rụng
    bên hè!
    Một “nháy phù du” là cuộc sống
    Mà sao tha thiết thế, hỡi đời?
    Biển biếc trời xanh đâu chả có
    Cứ nơi đây chen chúc đầu thai?
    Đất đau khổ, phải có người
    đau khổ
    Đất nghĩa tình, phải gắn bó
    một hai...
    Đường nghìn dặm, phải có chân
    nghìn dặm
    Cất mình phải cất tiếng hát
    “hôm nay”!
    Em tôi; hỡi người em vĩ đại.
    Bữa cơm nghèo, có cánh hoa tươi.
    Đêm qua thủ thỉ sương từng hạt
    Cho nắng chừ đây ngát hương lài!
    (nhài)


    Người Lao Động

    Xem thêm các bài viết cùng chuyên mục

    hoangtungoc and Duy Ly like this.
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này