Ngã rẽ...

Thảo luận trong 'Tản mạn, suy ngẫm' bắt đầu bởi cohonnhien, 23/8/09.

Lượt xem: 392

  1. cohonnhien Thành viên

    Ngày xưa!
    Mưa rơi, bên em là anh! Nhẹ nhàng mà ấm áp! Chúng ta bên nhau như bao cặp đôi khác! Giận hờn có, yêu thương có! Nhưng những lúc em buồn, vấp ngã, người đứng phía sau để giúp em, khích lệ em bước tiếp là anh!
    Anh thường đưa em đi trượt patin, bởi anh không muốn em mãi dựa dẫm vào anh! Anh sợ một ngày anh sẽ phải xa anh và em không đứng vững được! Anh sợ em gục ngã và không thể tự dứng dậy bước tiếp!
    Anh dạy cho em biết, cảm giác ngã và đứng dậy bước tiếp. Lần đầu bước lên đôi giày trượt! Anh nắm tay em, dạy cho em cảm giác giữ thăng bằng trong cuộc sống! Em đi được, anh nhẹ nhàng buông tay em ra! Để em biết được cảm giác bước đi 1 mình nó chông chênh! Em ngã, anh lại gần em và nắm tay em! Đỡ em đứng dậy, để em có thể bước tiếp! Cho đến 1 ngày.......
    Em lại là người buông tay anh! Bên cạnh anh em cảm thấy lạc lõng! Không phải hết yêu anh! Nhưng em không biết tại sao mình lại thế nữa
    Và như thế! Em đã buông tay anh! Dù cho! Em biết tình yêu anh dành cho em là nhiều lắm! Anh không ngừng hết yêu em! Nhưng em không thể! Em không muốn! Có 1 cái gì đó mơ hồ! Làm cho em phải xa anh.

    Hôm nay.....
    Mưa lại rơi! Bên cạnh em không có anh nữa!
    Một ngã rẽ đã mở ra với em! Không có anh bước bên đời em! Không có ai lau khô cho em những dòng nước mắt mặn chát vương trên bờ mi!
    Em vẫn thế! Bướng bỉnh và ích kỉ với chính bản thân mình anh à!
    Em vẫn cố dấu nỗi buồn của mình sau cái vỏ bọc mà chính em đã tự tạo ra cho mình! Để rồi mỗi lần mưa lên! Con người em chợt buốt giá! Em không đau, không nhớ! Nhưng sao nước mắt em lại rơi!
    Người đã xa! Em đã buông tay người! Nhưng em lại là người nuối tiếc! Nuối tiếc những gì đã qua! Em muốn chạy trốn tất cả! Chạy trốn những kỷ niệm êm đềm! Em không thể, không thể nguôi ngoai nỗi nhớ!
    Em có thể yêu những người con trai khác đến với em! Nhưng sao em lại đối xử như thế với họ hả anh! Tại sao em lại làm tổn thương những người đến sau!
    Không biết đã bao nhiêu lần! Em bật khóc trong những giấc mơ! Em bật khóc bởi hình ảnh ngày nào!
    " Nắng lên cho ngày mới! Giọt sương giá lạnh vút bay! Nhưng hình ảnh anh vẫn mãi ám ảnh em! Làm cách nào để em quên! Làm cách nào để em chỉ có thể xem anh là một người anh trai! Làm sao đây anh??? Làm sao để hình bóng anh chỉ còn là những kỷ niệm êm đềm! Nhẹ nhàng và không buốt giá!"
    Nếu cho em 1 điều ước! Nếu cho thời gian quay trở lại! Không biết em có ước và sẽ làm như thế nữa không.......
    (ST)
    Duy Ly thích bài này.
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này