Love story (erich segal)

Thảo luận trong 'Truyện dài' bắt đầu bởi cohonnhien, 28/8/09.

Lượt xem: 1,198

  1. cohonnhien Thành viên

    Chương 18


    Tôi bắt đầu nghĩ đến Chúa Trời.

    Tôi muốn nói là ý nghĩ có một Đấng Tối Cao tồn tại ở đâu đó len vào những suy nghĩ thầm kín của tôi. Không phải vì tôi muốn đấm vào mặt Ông ấy, đánh vỡ mặt Ông ấy, vì cái việc mà Ông ấy sắp sửa gây ra cho tôi… nói đúng hơn là Jenny. Không, những suy nghĩ tôn giáo của tôi giờ này hoàn toàn ngược lại. Chẳng hạn, tôi có những ý kiến ấy vào lúc buổi sáng khi tỉnh dậy thấy Jenny bên cạnh. Vẫn còn ở bên cạnh. Tôi đau lòng, khó chịu nữa, nhưng lúc đó tôi hy vọng là có một ông Chúa Trời để tôi có thể cảm ơn ông ta. Xin cảm ơn Chúa Trời cho tôi tỉnh dậy được thấy Jenny.

    Tôi hết sức cố gắng cư xử cho thật bình thường, vì vậy, tôi để nàng sửa soạn bữa ăn sáng, cùng những việc hàng ngày khác, vân vân.

    - Anh đến gặp Stratteton hom nay à? – Nàng hỏi tôi trong khi tôi uống một tách bột ngũ cốc pha sữa thứ hai của tôi.

    - Ai hả em?

    - Raymon Stratteton, khóa 1964, bạn thân nhất của anh, bạn cùng phòng của anh trước khi có em.

    - Ừ nhỉ. Hôm nay là ngày anh hẹn đến chơi squat với anh ấy. Có lẽ anh sẽ báo lại là hoãn.

    - Tệ quá.

    - Em bảo sao, Jenny?

    - Đừng có hoãn các buổi đánh squat đi. Em không muốc có một người chồng nhu nhược.

    - Thôi được, nhưng chúng mình sẽ đi ăn hiệu nhé.

    - Vì cớ gì? Nàng hỏi.

    - Lại phải có “cớ” nữa? – Tôi hét lên, cố bắt chước những cơn giận giả vờ quen thuộc của tôi – Anh không thể dẫn vợ anh đi ăn hiệu nếu anh muốn được à?

    - Cô nào đấy, anh Barrett? Cô ấy tên là gì? Jenny hỏi.

    - Em nói cái gì thế?

    Nàng giải thích:

    - Này anh, nếu anh cảm thấy buộc phải dẫn vợ anh đi ăn hiệu ngày thường thì đó là vì anh hôn bậy hôn bạ ở đâu rồi.

    - Jenny – Tôi hét lên, lần này thì thực sự bị xúc phạm – Anh không muốn có lối ăn nói ấy trong bữa ăn sáng.

    - Thế thì anh liệu mà lê xác về nhà bữa tối nhé. Rõ chưa?

    - Rõ.

    Tôi còn nói với ông Chúa Trời ấy, dù ông ấy là ai và ở đâu, rằng tôi hoàn toàn bằng lòng, sung sướng chấp nhận tình trạng cứ y nguyên như thế này. Thưa ông, tôi có bị đau đớn khắc khoải cũng không sao, không sao hết nếu chỉ mình tôi biết và Jenny không hay biết gì. Ông có nghe tôi nói không. Đức Chúa Trời? Ông đòi giá nào cũng xin chịu.


    ---O0O0O0O0O---


    - Anh Oliver này.

    - Dạ.

    Ông Janas đã cho gọi tôi đến phòng làm việc của ông.

    - Anh biết vợ Beck rồi chứ? – Ông Janas hỏi tôi.

    Cố nhiên tôi biết. Robert L. Beck, phóng viên nhiếp ảnh của tạp chí Đời sống đã bị cảnh sát Chicago đáp đập khi anh ta đang tìm cách chụp ảnh một cuộc biểu tình. Ông Janas coi đây là một trong những vụ quan trọng nhất của hãng.

    - Tôi biết là bọn cảnh sát đánh đập anh ấy – tôi thưa với ông Janas bằng một giọng thư thái.

    - Tôi muốn anh nhận lấy việc này, anh Oliver ạ.

    - Chính tôi?

    - Anh có thể đem theo một tay nào trẻ đi cùng. Ông nói tiếp.

    Một tay nào trẻ? Tôi chính là người trẻ nhất trong hãng. Dẫu vậy, tôi hiểu ý ông. Ý ông muốn bảo là Oliver, mặc dầu anh còn trẻ tuổi, nhưng anh đã là một trong những người kỳ cựu của hãng, một người chỉ đạo công việc của hãng ta, Oliver ạ.

    - Xin cảm ơn ông – tôi nói.

    - Bao giờ anh có thể đi Chicago? – Ông lại hỏi.

    Tôi đã quyết định không hở ra một lời nào với ai hết, mình tôi chịu toàn bộ gánh nặng. Vì vậy tôi bịa ra những lý do nhăng nhít với ông già Janas. Tôi cũng không nhớ chính xác tôi đã kể gì với ông ấy, tại sao tôi thấy không thể rời New York đi đâu trong thời này, thưa ông. Và tôi mong ông thông cảm cho. Nhưng tôi biết ông thất vọng trước cách ứng xử của tôi với một việc rõ ràng là một cử chỉ rất có ý nghĩa của ông. Ôi, thưa ông Janas, giá mà ông biết lý do thực sự!

    Một điều ngược đời: Oliver Barrett IV rời nơi làm việc sớm hơn nhưng lại đi về nhà chậm chạp hơn. Giải thích thế nào đây?

    Tôi đã nhiễm thói quen dán mắt vào tủ kính các cửa hàng ở Đại lộ Năm: ngắm nhìn tất cả những thứ tuyệt vời, ngu ngốc và ngông cuồng lẽ ra tôi đã mua cho Jenny nếu như tôi không buộc phải duy trì sự gian dối là mọi chuyện … vẫn bình thường.

    Đúng thế, tôi sợ về nhà. Bởi vì bây giờ, mấy tuần sau ngày tôi biết sự thật, Jenny bắt đầu gầy đi. Chỉ gầy một chút thôi, chính nàng có lẽ cũng không nhận thấy. Nhưng tôi vì đã biết nên nhận thấy.

    Tôi còn nhìn cả tủ kính các hãng hàng không: Brazil, quần đảo Caribean, Hawaii (“Qúy vị hãy bỏ lại mọi nỗi ưu phiền lo lắng… hãy bay về nơi có ánh mặt trời!”) vân vân. Đúng chiều hôm ấy, hãng hàng không TWA quảng cáo các chuyến du lịch sang châu Âu ngoài vụ nghỉ hè: London cho những ai thích mua sắm. Paris cho những ai đang yêu…


    ---O0O0O0O0O---


    “Còn học bổng cho em thì sao? Và còn Paris nữa nơi em chưa bao giờ đặt chân tới?

    - Còn đám cưới chúng mình?

    - Ai nói đến cưới xin đấy nhỉ?

    - Anh, bây giờ anh nói đến chuyện ấy đấy.

    - Anh định lấy em ư?

    - Ừ.

    - Vì lẽ gì”


    ---O0O0O0O0O---


    Tôi dẫn ra những đảm bảo khá uy tín đến nỗi tôi đã có một tấm thẻ Dinner Club. Chỉ cần ký tên vào chỗ dòng để trống là tôi trở thành người hãnh diện sở hữu hai tấm vé (hạng nhất nhé) đi Thành phố của Những Ai Đang Yêu.

    Về đến nhà, tôi thấy sắc mặt Jenny nhợt nhạt và tái xám, nhưng tôi hy vọng ý đồ ngông cuồng của tôi sẽ đem lại đôi chút sắc hồng trên đôi má nàng. Tôi nói:

    - Xin bà Barrett thử đoán xem có chuyện gì nào?

    - Anh bị đuổi rồi chứ gì? – Người vợ lạc quan của tôi đáp.

    - Không phải. Nhầm rồi – Tôi giơ hai tấm vé – Chúng ta bay, bay đi xa. Tối mai, ta vù đi Paris.

    - Dớ dẩn – nàng nói, nhưng với giọng nhẹ nhàng, không giả vờ hung hăng như mọi khi. Ở miệng nàng lúc này, những tiếng ấy nghe như những từ yêu thương, - Oliver, anh thật dớ dẩn.

    - Xin em nói rõ “dớ dẩn” là thế nào?

    - Ollie – giọng nàng vẫn nhẹ nhàng - chúng mình sẽ không làm như vậy.

    - Làm gì? – Tôi hỏi.

    - Em không thích sang Paris, em không cần gì Paris. Em chỉ cần có anh…

    - Anh thì em có rồi, em yêu, tôi ngắt lời nàng với vẻ vui đùa giả tạo.

    - Và em cần thời gian nữa – nàng nói tiếp – điều mà anh không thể cho em được.

    Đến lúc bấy giờ nhìn vào mặt nàng. Đôi mắt nàng đượm một vẻ buồn bã khôn tả. Buồn một cách riêng tôi hiểu. Đôi mắt ấy như nói rằng nàng rất ân hận, ân hận đối với tôi.

    Chúng tôi cứ đứng như thế ôm lấy vai nhau, im lặng. Nếu một trong hai chúng tôi khóc, cả hai hãy cùng khóc. Nhưng tốt hơn là không ai khóc.

    Sau đó, Jenny kể lại với tôi là nàng cảm thấy “người như phải gió thế nào ấy” nên nàng đã đến gặp lại bác sĩ Sheppard, không phải để đến thăm bệnh mà để hỏi cho ra nhẽ. Để ông ta bảo thẳng cho nàng biết nàng làm sao mới được? Và ông ta đã bảo.

    Tôi cảm thấy khá có lỗi đã không phải là người báo tin đó cho nàng biết. Nàng cảm thấy thế và cố ý nói lân la vài câu vớ vẩn.

    - Một gã ở trường Ien, Oliver ạ.

    - Ai hả Jenny?

    - Akeman, tay bác sĩ huyết học ấy. Hắn học ở Ien từ đầu đến cuối, kể cả môn y.

    - Thế ư? – Tôi nói, biết rằng nàng cố đem lại một đôi nét bông lơn vào những sự việc bi thảm.

    - Ít ra hắn cũng biêt đọc biết viết chứ?

    - Cái đó thì còn phải xem – Bà Oliver Barrett IV Radcliffe khóa 64, mỉm cười – Nhưng hắn biết nói, mà em thì đang cần người biết nói.

    - Thế thì ta coi tay bác sĩ trường Ien ấy là “được”

    - Được, nàng nói.

    Chương 19


    Bây giờ ít ra tôi không còn sợ về nhà. Tôi không khiếp sợ sự việc phải “cư xử cho bình thường”. Jenny và tôi lại cùng nhau chia xẻ mọi điều trong cuộc sống, cả cái ý nghĩa ghê tởm và khủng khiếp là biết chắc rằng thời gian chung sống với nhau của chúng tôi nay đã tính từng ngày.

    Chúng tôi có những việc phải bàn bạc với nhau những việc mà những cặp vợ chồng hai mươi bốn tuổi thường không đề cập.

    - Em trông mong anh sẽ cứng cỏi, nhà vô địch ạ - nàng bảo tôi.

    - Nhất định rồi, nhất định rồi – tôi trả lời mà trong lòng tự hỏi không biết Jenny vốn bao giờ cũng đọc được hết ý nghĩ của tôi liệu có đoán nhà vô địch vĩ đại của nàng đã thấy sợ rồi không.

    Nàng nói tiếp:

    - Em muốn nói là anh phải cứng cỏi để làm chỗ dựa cho bố. Đối với bố việc này quá nặng nề. Còn anh, dẫu sao anh sẽ là người chồng góa vợ vui vẻ.

    - Anh sẽ không vui vẻ đâu.

    - Anh phải vui vẻ. Em muốn anh vui vẻ. Anh có nghe em không?

    - Nghe.

    - Thế thì được.


    ---O0O0O0O0O---


    Hôm ấy là gần một tháng sau, đúng vào lúc sau bữa ăn tối Jenny vẫn tiếp tục làm bếp, nàng muốn thế. Cuối cùng tôi cũng đã thuyết phục được nàng để tôi giành lấy việc thu dọn (tuy nàng gắt với tôi bảo rằng “đây không phải là việc của đàn ông”). Tôi đang cất dọn bác đĩa trong khi nàng chơi piano bản Chopin, bỗng nghe thấy nàng dừng lại giữa chừng một bản Dạo đầu. Ngay lập tức tôi lao vào phòng khách và thấy nàng ngồi yên bất động trên ghế.

    - Sao em, Jenny – Tôi hỏi với nhiều ý ngầm.

    Nàng trả lời tôi bằng một câu hỏi khác:

    - Anh có tiền trả taxi không?

    - Có chứ – tôi đáp – Em muốn đi đâu?

    - Chẳng hạn… đến bệnh viện.

    Trong lúc làm những động tác chớp nhoáng liền ngay sau, tôi hiểu ra rằng điều đó đã xảy ra. Jenny sẽ ra đi khỏi căn nhà chúng tôi để không bao giờ trở lại nữa. Trong khi nàng ngồi đó và tôi xếp một vài thứ cần dùng cho nàng, tôi tự hỏi không biết nàng đang nghĩ đến cái gì. Ý tôi muốn nói về gian phòng: nàng muốn nhìn vào cái gì để nhớ lại sau này?

    Không nhìn vào cái gì cả. Nàng ngồi yên không nhúc nhích và đôi mắt nàng không đặt vào đâu cả.

    - Em ơi – tôi nói - Em có muốn đem theo cái gì không em?

    - Hừm – nàng lắc đầu ra hiệu bảo không, nhưng rồi như để nghĩ lại, nàng nói thêm:

    - Anh.


    ---O0O0O0O0O---


    Không dễ gọi được taxi đúng vào giờ tan rạp hát. Người gác cổng huýt còi vung tay y như một trọng tài hockey trong lúc lộn xộn. Jenny dựa vào người tôi và tôi thầm mong taxi không bao giờ đến để nàng cứ thế dựa vào người tôi mãi mãi. Nhưng cuối cùng có một xe, và tài xế – may cho chúng tôi – thuộc loại vui tính. Khi biết chúng tôi đến bệnh viện Mount Sinai bác ta nhập ngay vào cuộc:

    - Đừng lo, các bạn trẻ ạ. Các bạn được gửi gấm vào những bàn tay đáng tin cậy đấy. Bà đỡ và tôi đã cộng tác với nhau từ nhiều năm nay rồi.

    Trên ghế sau, Jenny áp sát người vào tôi. Tôi hôn lên mái tóc nàng. Bác tài vui tính hỏi han chúng tôi:

    - Con đầu lòng của hai anh chị à?

    Jenny đoán chắc là tôi sắp tỏ ra cục cằn với bác này thì nàng thì thầm vào tai tôi:

    - Tử tế với người ta anh nhé, Oliver. Người ta chỉ định tử tế với mình thôi mà.

    - Vâng bác ạ – tôi nói - con đầu lòng. Và nhà tôi thấy người khó chịu, vậy bác có thể bỏ qua mấy cái đèn đỏ được không?

    Loáng một cái bác ta đã đưa chúng tôi đến Mount Sinai. Quả thực bác ta rất tử tế, mở cửa xe cho chúng tôi, vân vân. Trước khi đi, bác ta còn nói một thôi một hồi chúng chúng tôi hạnh phúc và may mắn. Jenny cảm ơn bác ta.


    ---O0O0O0O0O---


    Nàng tỏ vẻ không đứng vững, tôi định bế nàng vào trong bệnh viện, nhưng nàng gạt đi:

    - Không. Em không thích bế qua ngưỡng cửa này.

    Chúng tôi cùng nhau bước vào và trải qua những chuyện hạnh họe khi nhập viện.

    - Anh chị có mua bảo hiểm hay đóng quỹ Tương tế không?

    - Không?

    (Làm sao chúng tôi có thể nghĩ đến những chuyện dớ dẩn ấy? Chúng tôi còn quá bận mua sắm bát đĩa).

    Việc Jenny đến đây cố nhiên không phải là bất ngờ. Bệnh viện đã được báo trước, và nàng bây giờ đã được bác sĩ Bernard Ackerman theo dõi. Ông này, như Jenny đã nói với tôi, là một người giỏi và tốt, tuy đã học ở Ien từ đầu đến cuối.

    Bác sĩ Ackerman bảo tôi:

    - Chúng tôi sẽ truyền cho bà nhà hồng huyết cầu và tiểu cầu. Đó là những gì cần thiết trong lúc này. Bà nhà hoàn toàn không cần đến những chất chống chuyển hóa.

    - Thế nghĩa là thế nào? – Tôi hỏi.

    - Đó là một liệu pháp làm chậm đi sự phá hủy của các tế bào, nhưng như bà nhà đã biết… nó có thể có tác dụng phụ, gây khó chịu.

    - Này ông bác sĩ – tôi biết tôi căn dặn ông ta là thừa – Vợ tôi là người ra lệnh. Các ông hãy làm tất cả những gì vợ tôi yêu cầu. Công việc của các ông là làm tất cả những gì có thể làm được cho nhà tôi khỏi đau đớn.

    - Ông cứ yên tâm, chúng tôi sẽ hết sức chu đáo.

    - Tốn kém bao nhiêu đối với tôi không hề gì.

    Hình như tôi nói hơi to.

    - Việc điều trị có thể kéo dài hàng tuần hoặc hàng tháng – bác sĩ nhắc nhở.

    - Tốn kém bao nhiêu không sao hết, - tôi nói to.

    Tôi đối xử với ông ta quả là thô bạo, nhưng ông vẫn tỏ ra rất kiên nhẫn với tôi. Ông ta giải thích:

    - Tôi chỉ muốn nói chúng tôi thực sự không thể biết có thể kéo dài bao lâu … cuộc sống của bà nhà.

    - Bất luận thế nào, ông bác sĩ – tôi ra lệnh cho ông chớ quên là tôi muốn vợ tôi được hưởng những thứ gì tốt nhất. Phòng riêng, y tá túc trực, vân vân. Tất cả mọi thứ. Tôi yêu cầu ông như vậy. Tôi có tiền trả hết.
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này