Loi tho duoi day Atlat

Thảo luận trong 'Địa lí' bắt đầu bởi whisky869, 22/10/11.

Lượt xem: 2,354

  1. whisky869 Thành viên

    DẤU VẾT


    Mắt sầu trên bước từ li


    Dấu chân người đó, tìm đi hỡi người!


    Cỏ cây đưa lối xanh tươi,


    Hương hoa dẫn bước vào đời miên man.


    Đường sầu đau, bước thênh thang


    Quanh ta lạnh giá, hoang tàn, lưa thưa…


    Bỗng đâu lay chút hương xưa


    Thương người ta nhớ. Hay vừa qua đây?!


    Nẻo xa những bước rạc gầy


    Bóng người ẩn khuất, dạ đầy xót xa.


    Thân đơn chiếc, giữa phong ba


    Phiêu diêu khắp chốn biết là nơi đâu


    Đường em đi, rải bước sầu


    Ta giờ gom nhặt, tìm đâu bây giờ


    Em như lá liễu, đường tơ


    Ngày ta đến, đã nương nhờ cửa ai…


    Cỏ hoa kia thắm nhụy đài


    Dẫn ta đi đến tàn phai sắc màu


    Một mình ta với nỗi đau


    Dấu xưa lạc mất còn đâu hỡi người


    ……


    Tình xưa buồn đã thôi rơi


    Hương hoa đưa lối đã thời giá băng


    Giờ đây người hạnh phúc chăng


    Thôi đành ta cứ chi bằng rời xa


    Lối tình năm tháng sẽ nhòa


    Theo thời gian, nỗi buồn qua mấy hồi!


    Nỗi niềm yêu sẽ xa xôi


    Lãng quên ngày cũ cố vùi dấu xưa.


    Gửi lời theo những giọt mưa


    Rơi cùng năm tháng giăng thưa mắt người


    Hỡi người yêu, dẫu đầy vơi


    Có khơi chuyện cũ nhớ người xưa không?...


    20-22/6/2001



    Thanh Phong Cầm


    Tình qua trên những phím đàn


    Ái ân đã thoảng qua ngàn trúc ti


    Dây buồn dứt, khúc biệt ly


    Lần mơ, thổn thức, lay ghì bóng mai


    Buồn cho thân kiếp đọa đày


    Duyên kia sao đến chưa đầy vội xa


    Lá bay gió cuốn sương sa


    Vùi chôn năm tháng, về qua đượm buồn


    Bóng màn in tuyết xối tuôn


    Thu rồi đông đến trơ buồn xót xa


    Người đi, gió cuốn nhạt nhòa


    Tiếng đàn thê nữ đã qua phương nào


    Thương người gảy khúc thanh tao


    Để tình như gió vút cao giữa trời


    Heo may, gió gửi ngàn nơi


    Chút hương góp nhặt giữa đời chuân chuyên


    Bước non sông, thỏa chí nguyền


    Ngược xuôi không kẻ hàn huyên sẻ buồn


    Người đi nơi ấy tuyết tuôn


    Bước chân rảo giữa thu buồn lá khô


    Anh hùng chọn kiếp giang hồ


    Dọc ngang trời đất, cơ hồ lập danh


    Thời khinh công trạng đã đành


    Duyên này sao cũng không dành trọn nhau


    Biết người có thấu niềm đau


    Mà sao mãi vẫn nhuốm màu chia xa


    Hương cầm xưa hãy mặn mà


    Cung đàn rạn nứt vì xa tay người


    Tiếng bổng trầm, rải ngàn nơi


    Sao cho đến được nơi người bôn ba


    Âm réo rắt, gió quyện hòa


    Có chăng người nhớ lời ca thuở nào


    Cuộc đời như ánh ngàn sao


    Bây giờ là thế, thế nào ngày sau?!


    Xin người dừng bước ngưng sầu


    Ngoảnh nhìn năm tháng bạc màu gió sương


    Đời trôi hết đã nửa đường


    Sức trai hồ thỉ thôi nhường tuổi an


    Khúc Thanh Phong, gảy miên man


    Đưa người quay lại vượt ngàn trùng khơi


    (24-25/6/2001- Thủ nữ hoài lang quân)



    MỸ NỮ


    Tuổi mười chín thơ ngây trong trắng


    Mang sắc hương tươi thắm ngàn hoa


    Tư dung phong nhã mặn mà


    Suối ghen màu tóc, nước da tuyết nhường


    Xuân xanh núi ánh dương hồng khắp


    Sánh bì sao kịp sắc người mang


    Gió thời bẽn lẽn nhẹ nhàng


    Vuốt ve gò má đoan trang ửng hồng


    Rừng lặng ngắt không rơi một lá


    Mắt ngàn nai ngơ ngác dõi mong


    Gót liễu dạo, bước tỏa nồng


    Nơi nơi nhuốm vẻ đượm trong ngỡ ngàng


    Hoa man mác dang lay trước gió


    Như muốn rơi bởi ngộ sắc hương


    Người qua, cỏ ngả đưa đường


    Lá run khép nép, hoa thương phận hèn


    Liễu vốn đẹp, còn phen đòi thác


    Nắng phơi sương, từng hạt kiêu sa


    Màn thu thơ mộng hài hòa


    Nhỏ nhoi so vẻ tài hoa của người


    Cảnh bồng tiên nhạc tươi réo rắt


    Dây trầm rung, lạnh ngắt bầu không


    Thoảng cao nghe nóng cõi lòng


    Mơ mơ tỉnh tỉnh trong vòng quẩn quanh


    Nhạc vẫn ngỡ bấy lâu duy nhất


    Giai điệu hay ngây ngất trần gian


    Nào hay, bỗng giọng nhẹ nhàng


    Thốt lên trong vắt, miên man bổng trầm


    Nghe thanh thoát từng âm lảnh lót


    Não nùng thay vẻ xót ruột gan


    Lại qua nhanh những cơ hàn


    Khi người nhẹ rót chấn an ngọt ngào


    Môi cười lộ thanh tao nho nhã


    Lời lẽ buông thong thả lòng nhau


    Nét xuân trời phú một màu


    Tơ duyên thầm gửi bấy lâu trọn tình


    Tài với sắc thời sinh đã thế


    Trên cõi đời đâu dễ tìm nay!


    Đức hạnh cao, nghĩa vẹn đầy


    Mong người hạnh phúc dựng xây cuộc đời


    (7-12/7/2001- Tặng em yêu nhân sinh nhật 2 năm về trước)



    Sóng


    Đứng trước biển chiều êm sao buồn thế


    Sóng vỗ bờ hôn cát trắng miên man


    Sóng khát khao lặng lẽ cứ dâng tràn


    Anh chờ đợi ôm một bờ dĩ vãng


    Anh vẫn biết yêu là nom mắt rạn


    Dõi khô khan mơ mãi bến bờ xa


    Anh ôm em trong hơi thở quyện hòa


    Sóng cồn cào gọi tên em ngày tháng


    Như nơi anh tình còn bờ giới hạn


    Em ra đi và con sóng xa bờ


    Biển bao la đi tìm những ước mơ


    Anh đau khổ vì biết mình ly biệt


    Mãi trong anh vẫn tình yêu tha thiết


    Hóa trăm ngàn con sóng nhỏ đưa em


    Đưa buồm xinh về nơi bến êm đềm


    Tìm hạnh phúc cho tâm hồn đồng điệu


    (12/4/2003- Chấp nhận chia xa, người yêu tìm hp mới)
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này