Loi tho duoi day Atlat 2

Thảo luận trong 'Địa lí' bắt đầu bởi whisky869, 22/10/11.

Lượt xem: 2,453

  1. whisky869 Thành viên

    Tùy bút thơ- Nỗi lòng


    Anh đã yêu em


    Từ rất lâu, ngày nào anh không nhớ rõ


    Chỉ biết đã mười năm từ đó đến bây giờ


    Ta biết nhau qua những vần thơ


    Đưa ánh mắt liếc trong hơn ngọc bích


    Cùng chơi bên nhau


    Cùng nói cùng cười


    Em có nhớ!


    Những đêm anh và em


    Ngồi nhìn nhau, nhìn sâu trong mắt nhau


    Anh hiểu đó chỉ là trò đùa


    Nhưng linh hồn anh đã in bóng hình em từ đó


    Cũng những đêm như đêm nay


    Anh ngồi bên em, cùng ngắm sao khuya


    Đêm xanh thẳm, mái tóc em buông xõa


    Một vì sao băng qua khoảng cửa tâm hồn


    Thiên thần lóe lên mang theo lời nguyện ước


    Anh đã không hỏi em ước gì


    Cũng không nói rằng mình vừa nguyện mãi có em


    Nhiều hơn thế và những đêm dài hơn thế


    Ta cùng tâm sự thật nhiều


    Ngồi bên nhau, anh và em, đã nói về mai sau


    Những lần như vậy


    Anh không hay lòng đã trót yêu em


    Anh chi thấy gần em, anh là người hạnh phúc


    Khi xa em mảnh hồn như khô héo cô đơn


    Anh chưa kịp nói


    Em đã ra đi


    Anh chấp nhận nhớ em trong xa cách


    Nhưng đến hôm nay anh không còn kìm được


    Nỗi nhớ da diết


    Bùng cháy thành tình yêu mãnh liệt


    Trùm khắp tâm hồn, miên man


    Thật nặng trĩu lòng, khi em không biết anh yêu em


    Em đi xa


    Trước mặt em là những con đường


    Bên em có bao người hơn anh


    Em vô tình lựa chọn


    Lòng anh đau đớn vô bờ


    Anh mơ hồ hình dung thấy nỗi lo


    Sẽ mất em mà không kịp nói lời yêu tha thiết


    Anh không trách em…


    Em vẫn bảo yêu sao ngăn được


    “ Mình yê ai cũng được, ai yêu mình cũng được mà anh”


    “ Sao ngăn được ai đó yêu minh…”


    Anh chỉ trách lòng


    Không tỏ rõ lời yêu, từ ngày xưa bên nhau



    Hôm nay, ngày nói dối


    Anh can đảm tỏ lòng


    Em nói đã đem lòng yêu một người không phải là anh


    Thật phũ phàng đau đớn


    Anh đã chậm mất rồi một bước chân


    Lòng anh tan nát


    Anh muốn phá tan thế giới này vì buồn hận


    Mong sao em đã không nói thật


    Ngày nói dối, hay em thử lòng anh!


    Trời đất đảo lộn. Tim anh vỡ miên man


    1/4/2003
    Mộng
    Giá mọi chuyện chỉ là giấc mơ
    Anh sẽ chỉ nhớ về trong ký ức
    Giá mọi chuyện chỉ là đêm mộng đẹp
    Anh sẽ bừng tỉnh sau cơn mê
    Nhưng tạo hóa trớ trêu mọi chuyện là thực tại
    Thực tại của anh và của em…
    Đây là điều anh không muốn nhớ mọi đêm!
    Song quả thực anh không kìm lòng được
    Quá khứ không trôi, dồn ắp đầy ước mộng
    Mộng ước buồn- anh không có được em
    Có phải anh, chỉ vị khách qua đường!?
    Và em- chiếc lá sầu rơi chân thành vắng!
    Anh nhặt tên em
    Anh đã dấu hình em tận đáy trái tim mình
    Chỉ vậy thôi, tất cả chỉ riêng anh
    Như sương khói, thoáng chốc em nhạt mất
    Anh ngỡ ngàng, thân cát bụi cằn khô
    Anh cố hóa mình vào vạn vật khắp thế gian!
    Gieo ý nghĩ yêu thương vào mọi lúc
    Mong dõi đuổi, lần dấu tơ Hồng hạc
    Giấc mơ êm- một thế giới hai người…
    Giấc mơ, em là nàng tiên đẹp
    Lẽ đương nhiên, anh không có được em
    Rồi chút tình cũng choán đầy vầng ảo ảnh
    Có nghĩa gì khi tình là của riêng anh!
    Em- cô bé kiêu kỳ, vu vơ, buốt giá…
    Anh cô đơn và mây xé xa xôi
    Em không hiểu, anh tận cùng đau khổ
    Anh khổ đau, giông bão xoáy ngập hồn
    Em có hiểu một vì sao lóe lên, vụt tắt
    Là tim anh băng xuống một dòng sông?!
    (23/8 âm lịch 2003)
    THUYỀN VÀ BIỂN
    Chẳng có biển
    Cũng chẳng có thuyền như chuyện tình muôn thuở
    Chỉ thấy bên anh, một bến nhớ mênh mông
    Em ra đi
    Cơn gió buồn, chiều không còn tím nữa
    Cánh chim nhỏ thôi về bên khung cửa
    Lá bên thềm thôi khát những vần thơ
    Đã có những chiều anh đứng giữa ngẩn ngơ
    Nhìn muôn lối, thương người về viễn xứ
    Một giấc mơ, sao quá nhiều trăn trở
    Em đi rồi, hồn hóa đá thiên thu
    Tích ngày xưa- cô phụ vọng phu
    Anh không muốn, trăm nghìn lần không nghĩ
    Thế giới mênh mông và tình người tròn trịa
    Sao không còn gặp em nữa, em ơi…
    Anh tìm em, tìm mãi giữa trăm nơi
    Thác tâm hồn đổ trăm dòng trăm ngả
    Bến bờ ư! một nơi nào thật lạ
    Em vô tình, anh tan giữa vô biên
    Mùa thu xưa, ngày anh hãy còn em
    Vòng tay ấm, nồng nàn từng giọt nắng
    Chẳng ngờ đâu một chút tình phẳng lặng
    Biển thôi nôi, dông bão cuốn thuyền đi…
    (27/9/2004)

    Tôi Ơi… làm sao đây!
    Cuộc sống đẩy ta đi
    Ta tự hỏi, đang tìm gì trong lặng lẽ
    Những ồn ào chẳng lấy gì vui vẻ
    Ru tâm hồn, lừa giấc ngủ yên lành
    Như đã qua bao ước vọng thời xanh
    Sợi chỉ hồng cũng lui vào quá vãng
    Chen lối chật, từng bước về chập choạng
    Chẳng phải men say… mà bởi đắng cay
    Giương mắt khô khan, nhìn trời vần vũ
    Lớp lớp đêm đen thật đúng nghĩa cô đơn
    Muốn trút đi những trống trải tâm hồn
    Nhưng tạo hóa đã vô tình ghì chặt
    Lẽ buông xuôi! nặng gầy trên mắt
    Ta không cam!!!
    Bởi khát vọng tìm lẽ sống tự do!
    Ngặt nỗi đời cho ta mối tơ vò
    Mà ta chỉ mỗi một mình đơn độc
    20/12/2004
    ĐÓI
    Mới giữa tháng này ta hết tiền
    Chạy ăn, chạy uống, chạy như điên
    Mắt khô vàng vọt phi thần sắc
    Bạn cười chúng bảo: “Sắp qui tiên!”
    Đời mà! sao khỏi cơn tù túng
    Đánh liều, ta nghĩ chuyện vay tiền
    Than ôi! dễ nổi phen cầu cạnh
    Hễ hỏi thì nghe: “…đang qui tiên…”
    (11/2004- Sinh viên như búp măng non! hết tiền= khô héo= chết)

    YÊU NÀNG VÀ VẦN “Ổ”
    Cô gái lầu bên tựa cửa sổ
    Ráng chiều rót mật vàng loang lổ
    Mơ màng!? người ấy đang hoài cổ…
    Anh nhìn, ly cà fe chợt đổ
    Hi hi…thằng bạn thèm dài cổ!
    Trợn mắt phùng mang, nó báng bổ
    Cô gái vẫn tựa khung cửa sổ
    Nhoẻn cười mơn mởn như lúa trổ
    Động lòng, anh cất giọng hoài cổ
    Thực tình… ta say nàng điếu đổ.
    (21/2/2005- Con cóc kêu)

    KTX chiều
    KTX chiều, lắm sự cười
    Gã thời khệnh khạng tựa đười ươi
    Tên thời tôm tép, thân teo tóp
    Quần đùi cũn cỡn, vô tư phơi…
    Tiểu thư lâm cảnh ngắn và thiếu
    Mập mạp, bì bạch, cười lả lơi
    Ai về kí túc khoan khoan bước
    Nhắm mắt mà đi…kẻo lạnh người!
    (21/2/2005)
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này