Lời cầu nguyện trong đêm

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Duy Ly, 28/4/14.

Lượt xem: 638

  1. Duy Ly Lang thang mạng

    Vào siêu thị kiếm món quà tối nay đi dự sinh nhật nhỏ bạn, chợt tôi thấy bóng ai quen quen đang xách một túi hàng khá to. Khi người ấy quay mặt lại thì đúng là thằng Kiên, bạn học thời phổ thông. Lâu rồi không gặp nhưng nó không thay đổi mấy, vẫn dáng người nhỏ thó, ốm tong teo, đầu tóc bù xù, quần áo nhếch nhác. Bù lại, nó có khuôn mặt hiền lành, giọng nói từ tốn, nhỏ nhẹ dễ gây thiện cảm với người đối diện. Kiên học rất khá nhưng đến năm lớp mười một thì nghỉ học. Nhà nó khó khăn, bố đi rừng chặt nứa về đan lát nuôi cả nhà, mẹ bị rối loạn tiền đình nặng chỉ quanh quẩn ở nhà nuôi vài con heo, con gà. Chính vì thế Kiên và hai em đều phải bỏ học từ sớm để phụ giúp gia đình.
    - Lâu quá, giờ mới gặp - Tôi lại gần vỗ vai Kiên.
    - Ôi, Phong - Kiên tươi cười, mừng rỡ khi gặp lại bạn cũ - Giờ cậu công tác ở thành phố à ?
    - Ừ, mình làm cho một công ty nước ngoài. Còn cậu ?
    - Mình chạy hàng cho các quầy trong siêu thị, buôn bán lặt vặt - Kiên nói. Ngắm nghía tôi, nó thoáng ái ngại khi nó lam lũ, bụi bặm gặp lại tôi, bạn học cũ, trắng trẻo, lịch thiệp. Tôi vội nói:
    - Cũng chỉ được cái vẻ ngoài thế thôi, công việc cơ cực lắm.
    - Cậu học hành thành đạt thế này là mừng cho cậu rồi. Lớp cũ mình đứa nào cũng có nghề ổn định, chỉ có vài đứa lông bông như mình thôi - Kiên nói, giọng buồn buồn - À mà cậu hình như cũng ít về quê nhỉ ?
    - Công ty nhiều việc, bận rộn nên thỉnh thoảng có ngày nghỉ, về thăm nhà chớp nhoáng một tí rồi lại lên thành phố ngay. Ta ghé quán bên kia làm ly nước hàn huyên một chút nhé, gần sáu năm nay mới gặp lại cậu đấy - Tôi đề nghị.
    - Ừ, cậu sang ngồi trước, mình giao hàng cho người ta đã - Kiên chỉ vào túi hàng cười nói.
    Tôi vào quán được khoảng mười lăm phút thì Kiên sang. Hai đứa nhâm nhi ly cà phê ôn lại thời đi học với bao kỉ niệm buồn vui, rồi đến chuyện về cuộc sống, công việc, gia đình.
    - Tết năm ngoái mình về quê gặp thằng Tú, nó kể là cậu học lái xe xong đang chạy tuyến từ huyện mình đi Sài Gòn. Nghe nói thu nhập cũng khá mà sao không làm tiếp lại lên chạy hàng thế này ? - Tôi bất chợt nhớ ra hỏi Kiên.
    Đang sối nổi trò chuyện, Kiên bỗng im bặt. Nó rít một hơi thuốc thật sâu, nhấp một ngụm cà phê, giọng trùng xuống:
    - Cậu tin trên đời này có ma không ?
    - Bây giờ người ta lên cung trăng, xuống dưới đáy biển, mọi ngóc ngách con người đều đặt chân đến rồi. Và cuối cùng khoa học đã kết luận ma quỷ, thần thánh chẳng qua chỉ là sản phẩm trong trí tưởng tượng của con người thôi.
    - Mình cũng không tin, nhưng chuyện xảy ra với mình cách đây hơn hai tháng đã làm mình thay đổi suy nghĩ, đó cũng là lí do mình bỏ nghề lái xe đấy.
    Kiên đốt tiếp một điếu thuốc rồi chậm rãi kể, tôi chăm chú lắng nghe xem câu chuyện “ghê gớm” như thế nào mà khiến nó phải bỏ nghề.
    Sau khi bỏ học, Kiên làm đủ nghề để kiếm sống. Tích góp được ít tiền nó đi học lái xe. Ở quê tôi có khá nhiều tuyến xe chạy đi các tỉnh, trong đó tuyến đi Sài Gòn là nhiều xe nhất. Học xong Kiên xin lái cho nhà xe Năm Mạnh, chạy Sài Gòn chuyến chín giờ sáng. Do nhiều xe chạy ban ngày nên thu nhập không cao, nhà xe điều Kiên chạy chuyến hai giờ sáng. Chuyến này chủ yếu chở người đi khám, chữa bệnh ở các bệnh viện lớn Sài Gòn. Nhiều nhà xe ngại thức khuya dậy sớm không muốn chạy chuyến này, chỉ có duy nhất xe Kiên. Nhà nghèo nên gặp những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn lại phải thường xuyên đi khám chữa, thỉnh thoảng nó với thằng Long lơ xe, bớt tiền cho họ, dấu nhẹm không cho chủ biết. Trong số hành khách thường xuyên đi nó thấy tội nhất là ông Hòa. Vợ ông mất sớm để lại hai đứa con, đứa con gái đầu bị liệt từ nhỏ phải ngồi xe lăn, đứa con trai sau bệnh tật đau ốm liên miên. Ông trước đây làm nghề xẻ gỗ trên rừng, nhưng một lần hạ cây bị cành cây gãy văng ra đập vào chân trái, phải bó bột mất mấy tháng. Từ đó sức khỏe ông giảm sút không đi rừng được, ông xin làm công cho nhà thờ, quét dọn, cắt tỉa, chăm cây trong vườn. Tiền công không cao nên ba cha con phải tằn tiện chi tiêu, bữa rau, bữa cháo qua ngày. Tuy nghèo nhưng ông sống hiền hòa, vui vẻ, tốt bụng hàng xóm ai cũng quý mến. Một buổi chiều ông đang nhổ cỏ trong vườn nhà thờ, bỗng nhiên thấy hoa mắt, chóng mặt, người lảo đảo muốn té xỉu. Nghĩ mình bị trúng gió, ông nhờ mấy người xung quanh xoa dầu, cạo gió. Loay hoay gần một tiếng đồng hồ mà không bớt, mọi người khuyên ông vào bệnh viện gấp. Sau ba ngày được các bác sĩ thăm khám, xét nghiệm ông nhận được một kết luận vô cùng đau buồn: suy thận ở giai đoạn cuối. Để duy trì sự sống chỉ còn cách định kì chạy thận, tuyến huyện không có thiết bị thế nên ông đều đặn phải đi Sài Gòn. Gia cảnh đã nghèo túng giờ lại chồng chất thêm khó khăn. Biết được điều đó, cha xứ vận động giáo dân quyên tiền ủng hộ giúp đỡ ông hàng tháng. Nhà Kiên ở khá gần nhà ông Hòa nên nó hiểu và rất thương ông. Vì thế rất nhiều lần nó không lấy tiền xe của ông. Thằng Long, cháu của chủ xe, đi giữ tiền thấy Kiên làm việc nghĩa cũng đồng tình, không lỡ báo với chủ.
    [​IMG]
    Bữa đó cũng như mọi khi, một rưỡi sáng thức dậy, làm một ly cà phê cho tỉnh táo, nó và thằng Long đánh xe đi đón khách. Khách chỉ việc đứng ở cửa nhà, xe đến tận nơi rước. Một vài người ở hẻm nhỏ xe không vào được thì họ tập trung ở cây xăng, bưu điện…Riêng ông Hòa khi nào cũng chờ xe ở cổng nhà thờ. Trời mùa mưa ẩm ướt, lạnh lẽo, mây đen giăng kín, âm u. Đèn pha của xe như bị chặn lại bởi bức màn đêm đen kịt, dày đặc. Như thường lệ, Kiên chạy xe tới bưu điện rồi ghé ngang nhà thờ. Từ xa, qua ánh đèn xe loang loáng, nó nhác thấy dáng người còng còng, chiếc áo màu lam quen thuộc của ông Hòa, cứ định kì lại đứng đón xe ở đấy. Mở cửa xe ra, ông Hòa nhẹ nhàng ngồi lên hàng ghế sau cùng, tay ôm chiếc giỏ vải đã sờn cũ trong lòng. Qua ánh đèn lờ mờ trong xe, Kiên thấy ông xanh xao hơn trước, cơ thể chỉ còn da bọc. Đón khách xong xuôi chiếc xe lao vút đi trong đêm khuya vắng lặng. Xe đi được khoảng hơn hai tiếng thì dừng lại dọc đường cho khách đi vệ sinh. Sau đó mọi người lại lên ghế của mình tiếp tục hành trình. Xe lăn bánh được một lúc thì thằng Long hốt hoảng:
    - Anh Kiên, ông Hòa chưa lên xe anh ơi.
    Nhìn qua gương chiếu hậu, Kiên giật mình, chết, đoảng quá, đúng là thiếu mất ông Hòa. Nó vòng xe lại chỗ cũ bóp còi inh ỏi để ông nhận ra xe quay lại đón. Tuy nhiên không một bóng người, chỉ một màn đêm tối tăm, câm lặng. Hoảng quá, toàn bộ hành khách trên xe tỏa ra hai bên vệ đường tìm kiếm. Mọi người lo ngại ông bệnh nặng yếu ớt, có thể xuống xe đi vệ sinh rồi gục ngã ở đâu đó. Tìm hơn nửa tiếng mà tuyệt nhiên không thấy vết tích ông Hòa ở đâu. Kiên và thằng Long lòng rối như tơ vò, lo lắng tột cùng, nếu ông Hòa bị mất tích thì ân hận cả đời. Tìm mãi không thấy, mọi người ngậm ngùi đành phải lên xe đi tiếp. Thằng Long vừa nãy còn ngủ gật, giờ tỉnh táo hẳn, vò đầu bứt tai, than ngắn, thở dài do mình bất cẩn, sơ xuất gây nên tội lỗi thế này. Kiên điều khiển xe mà ruột gan cồn cào, bồn chồn khó tả, cảm giác dằn vặt, ân hận dấy lên trong lòng. Xe vẫn lăn đều đều trên đường, bất chợt Kiên nghe văng vẳng tiếng cầu kinh xen lẫn tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại.
    - Long, mày có nghe thấy tiếng cầu kinh không ? - Kiên hỏi
    - Dạ có anh ạ. Quái lạ, giờ này làm gì có nhà thờ nào mở cửa chứ.
    Lời cầu nguyện khi gần khi xa thoang thoảng trong gió, trong trẻo, thánh thiện. Kiên và Long kinh ngạc vì lời cầu nguyện và tiếng chuông rất kì lạ không biết từ đâu đưa tới. Bỗng Long hét lớn:
    - Anh Kiên cẩn thận, phía trước có một con bò đang đi trên đường.
    Kiên nhìn phía trước đúng là có một con bò đang đi lững thững trên đường. Kiên đánh tay lái sang bên trái tránh nó, bỗng thấy nó cũng chạy sang trái, lái sang phải nó cũng sang bên phải, lúc nào nó cũng lù lù trước xe. Dọc sống lưng Kiên lạnh toát vì gặp hiện tượng quá lạ lùng, thằng Long cũng đang há hốc mồm vì kinh ngạc. Kiên đành cho xe chạy chậm lại. Tới khúc cua thì con bò đứng sừng sững trước mũi xe. Kiên tấp xe vào lề đường, tính xuống đuổi nó. Kì lạ thay khi xuống xe, cả Kiên và Long đều không nhìn thấy con bò đâu, nó đã biến mất từ khi nào không biết. Cả hai hoảng loạn chưa kịp định thần thì nghe thấy tiếng xe rít lên, tiếng bánh xe rê trên mặt đường khô khốc. Một chiếc xe tải chất đầy hàng hóa, đang lao vun vút, tới khúc cua thắng gấp, xe bị văng bên vệ đường. Ầm một tiếng, chiếc xe bị lật, bánh xe vẫn còn quay tít. Toàn bộ hành khách trên xe Kiên choàng tỉnh, mọi người xúm vào chiếc xe tải, đập cửa lôi tài xế và phụ xe ra. Rất may cả hai chỉ bị thương nhẹ. Kiên và Long nhìn nhau trân trân, cả hai cùng hiểu rằng nếu không có con bò chặn đường trước khúc cua thì chiếc xe tải này đã húc thẳng vào xe khách của mình rồi. Kiên rùng mình không dám nghĩ tới cảnh ấy chỉ chắc một điều là với tốc độ này của xe tải mà húc vào thì toàn bộ xe và người tan nát trong tích tắc. Lên xe đi tiếp, Kiên vẫn nghe thấy tiếng kinh cầu nguyện và tiếng chuông nhà thờ thoảng thoảng trong gió rất kì bí.
    Sau khi rải khách ở các bệnh viện, Kiên tức tốc cho xe chạy về, quay lại chỗ ông Hòa mất tích tìm kiếm thêm lần nữa. Nhưng cũng tuyệt vọng. Mọi người quanh khu vực đó bảo họ dậy rất sớm tuy nhiên không thấy có người nào như mô tả cả. Kiên lòng nặng trĩu, lo lắng hoảng sợ, hoang mang tột cùng vì người mất tích không tìm thấy, lại vừa trải qua một đêm với nhiều chuyện kì lạ. Không buồn bắt khách, Kiên cho xe chạy một mạch về huyện. Đi thẳng tới nhà ông Hòa. Tới đầu ngõ Kiên và Long nhìn thấy lá cờ màu tím, trong sân có nhiều người đang xúm lại dựng rạp. Dừng xe, hai đứa đi vào nhà ông Hòa, gặp con trai ông Hòa ngoài sân, Kiên hỏi:
    - Đám tang ai vậy anh ?
    - Bố anh em ạ.
    Kiên và Long giật bắn người, mặt tái xám như chàm đổ. Con trai ông Hòa rầu rĩ kể:
    - Tối qua lúc mười một giờ bố anh thấy khó thở, người lả đi. Đưa sang bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi, khoảng gần một giờ sáng thì ông đi - Anh vừa nói vừa rưng rưng nước mặt nhìn về phía chiếc quan tài đơn sơ giữa nhà.
    Thằng Long đứng không còn vững nữa, nó bám chặt tay Kiên, toàn thân rung lên bần bật vì hoảng sợ. Kiên kinh hãi không kém, nó nổi gai ốc khắp người, chân mềm nhũn không nhấc nổi. Nó thu hết can đảm, cố lết tới trước quan tài, quỳ xuống vái ba vái rồi nói:
    - Chúng con xin cảm tạ ơn cứu mạng của ông tối qua, nguyện cầu cho ông được bình yên và thanh thản ở cõi vĩnh hằng.
    Kiên đi ra vẫn thấy thằng Long đứng như trời trồng giữa sân, mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.
    ***
    Nhấp một ngụm cà phê, giọng vẫn còn xúc động, Kiên nói:
    - Ngay ngày hôm sau, không giải thích một lời, mình và thằng Long xin nghỉ không chạy xe nữa. Nhà xe năn nỉ, hứa bồi dưỡng thêm tiền hai thằng cũng dứt khoát không đi.
    - Vậy ma quỷ là có thật chăng ? - Tôi nói - Như cậu kể thì rõ ràng ông Hòa hiện hồn về theo xe giúp cậu thoát nạn.
    - Đúng thế, dù mất rồi nhưng ông vẫn quay lại dương thế trả ơn, cứu mình nhờ thế mà cả xe thoát chết trong gang tấc.
    Nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ tối, Kiên vội vã ra về, vì tối nay có việc bận. Hai đứa lưu số điện thoại của nhau hẹn hôm khác gặp lại. Đường Sài Gòn nườm nượp xe cộ, bóng Kiên bé nhỏ, thoáng một cái đã mất hút trong dòng người tấp nập.
    Duy Ly
    Last edited: 28/9/14
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

  3. DonQixote

    DonQixote Điều hành viên Thành viên BQT

    Đọc thấy sợ quá.

Chia sẻ trang này