Heo May Gật Gù

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi cohonnhien, 26/8/09.

Lượt xem: 446

  1. cohonnhien Thành viên

    Học trò nữ lớp 12, xinh và bướng bỉnh. Cộng vào đó là tính kiêu sa, thất thường của dân chuyên văn. Thầy giáo trẻ, đẹp trai hay đỏ mặt nhưng "ác". Ai cũng biết thế !
    Mùa thu . Trời buồn... "người có vui đâu bao giờ". Thầy đến sớm chờ học trò. Tập giáo án mỏng cứng cỏi thêm nhờ hai chữ English tô đậm. Thầy đứng... thở dài ngắm lá rơi . Buổi đầu lên lớp hồi hộp lo lắng, thích thú. Học trò đến muộn, vừa kịp trống vào . Trông thấy thầy đứng tựa lan can, trò điệu đàng nguýt dài rồi vào lớp. Thầy vào theo . Trò sững người . Trời đất !

    My name is...

    Thầy giới thiệu, trò chưa hết "bàng hoàng". Thầy nói: "Ím happy now because ...". Trò cười - à ra thế !

    Mùa thu . Heo may buồn. Học trò "thả hồn đi hoang" hay "treo ngược cành cây" không rõ. Cứ nhìn mặt thì biết, trông như vắng hồn, ngây dại . Thầy đi tới, nhìn xuống vở trò, vẻn vẹn hai chữ "heo may". Giận dữ, thầy nhấn mạnh bút viết thêm hai chữ "gật gù" rồi bỏ lên bục giảng. "Heo may gật gù". Chao, hay quá ! Trò toét miệng cười, trả lại linh hồn cho khuôn mặt. Trông kìa, thầy đỏ tai, đỏ mũi, đỏ... đỏ tất ! Và dường như thầy cảm thấy mình dại dột hơn trò. 1-0 !


    * * *

    Buổi chiều . Thầy dạo xe trên phố. Thầy chẳng có người quen ở thành phố này . Đi lang thang cho đỡ buồn. Giật mình. Thầy nhận ra trò nữa . Một cua-rơ chính cống, quần soóc, tóc đuôi ngựa, xe đua, lao vút qua thầy . Hú hồn. Tim thầy đập loạn xạ. Thầy ngượng ngịu . Và chắc là 2-0 ?

    * * *

    Buổi sáng. Thầy đến muộn, trò đứng tựa hành lang. Áo dài bay phất phơ, tóc thề quá vai . Trong óc thầy nảy ra sự so sánh giữa buổi chiều và buổi sáng, giữa quần soóc và áo dài - cười thầm. Phát minh ra một nghịch lý. Vào giờ, thầy say sưa giảng. Trò "chăm chú" lắng nghe . Cuối giờ thầy gọi trò trả bài . Trò - hình như nghễnh ngãng. Thầy hỏi: "Have you ever...". Trò trả lời: "You can win if you want. If you want it, you will win" pha chút tiết tấu của lời hát. Thầy đỏ mặt, giận dữ quát: "Cô làm gì thế ?". Trò: "Điềm đạm, thầy ! Modern Talking đó !". "Một điểm, cô biết chưa !". Trò dịu dàng vén tà áo ngồi xuống, trông rõ tội nhất đời . Còn thầy có bộ mặt của một tên đao phủ. Chao ôi là 3-0 !

    * * *

    Mắt học trò huyền, mi dài, đẹp, dễ thương. Học trò ngồi bàn ba, vừa tầm nhìn. Thầy thuận nhìn vào đó nhất, đâm quen. Lâu lâu, thầy chợt giật mình vì bỗng nhớ mắt học trò. 4-0 !

    * * *

    Thầy vẫn giảng và trò vẫn nghe và con một vẫn nằm đó, thầy không muốn xóa và trò không muốn chữa . Hết thu, đến đông, vào xuân sang hạ. Học trò vẫn hay buồn, mắt vẫn vương nắng thu và thầy còn đỏ mặt. Lớp trò liên hoan chia tay, mời thầy tới . Thầy ngồi đối diện với trò. Hoa phượng rực rỡ trong nhiều ánh mắt. Thầy hỏi trò thi vào trường nào . Trò nghễnh ngãng (một căn bệnh cố hữu) nên không trả lời . Thầy hỏi lần hai "into English": "Which university ...". Trò giật mình: "Dạ, dạ, vâng..." cười trừ và bật lên giai điệu: "Yoúre my heart, yoúre my soul". Thầy bàng hoàng. Trò: "Modern Talking đó thầy !"

    * * *

    Học trò ra trường. Buồn và vui .
    Thầy ở lại "đưa đò" tiếp. Thầy mua băng "Modern Talking", bồi hồi nghe lại những bài hát "You can win..." và "Yoúre my heart". Thầy nhớ ! Chẳng biết có phải nhớ trò ?

    Mùa Thu . Thầy nhận lớp mới . Cảm giác cứ chợt ùa về. Thầy vào lớp, nhìn tới bàn ba, giật mình - một gã trai rối bù từ trên xuống dưới . Phút giây lãng mạn vỡ tan trong thầy .

    Chẳng biết mi có gật gù chăng con heo may ?


    Đỗ Thị Hoa
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này