Good Bye My Love

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi cohonnhien, 14/8/09.

Lượt xem: 431

  1. cohonnhien Thành viên

    Gần 30 phút trôi qua. Cuối cùng anh cũng đến. Nụ cười hờ nhếch nhẹ trên môi anh làm tim tôi se thắt. Anh ngồi đối diện tôi nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ nhìn thẳng vào tôi.

    Cách đây một năm, trong dịp sinh nhật người bạn tôi đã gặp anh. Anh nhìn đầu tiên chúng tôi dành cho nhau thật ngờ nghệch. Và có lẽ cuộc sống này sẽ đẹp hơn nếu tôi không gặp lại anh. Càng nhìn anh tôi càng thấy anh có một sức hút lạ kì. Một khuông mặt điễn trai, một ánh mắt đa tình ẩn sâu sau cái vẽ lạnh lùng khó hiểu. Vậy mà trước đây khi ở cạnh anh tôi không hề nhận ra điều đó. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Dường như tôi và anh không có gì để nói với nhau. Bất chợt tôi giật mình khi nghe anh hỏi:
    - Em không muốn hỏi anh điều gì sao?
    Giọng tôi lạnh lùng:
    - Hỏi gì anh?
    Anh ngạc nhiên nhìn tôi:
    - Chẳng hạn như: anh có bạn gái chưa?
    Câu nói của anh làm tôi ngớ người. Tôi thầm nghĩ: không lẽ từ trước tới giờ anh không hề yêu tôi? Anh thật không quan tâm đến cảm xúc của tôi ư? Nhưng làm sao tôi có thể nói với anh những điều ấy khi tim anh thật sự không có vị trí nào dành cho tôi. Ánh mắt anh giờ đây không còn ấm áp, nồng nàn như xưa. Khoảng cách nào làm tôi và anh trở nên xa lạ đến vậy? Tôi ngập ngừng:
    - Em biết anh có bạn gái rồi.
    Anh nhếch miệng cười:
    - Ừ, đó là người con gái mà anh chọn.
    Câu nói dứt khoát của anh làm tim tôi đau nhói. Tôi ngước nhìn anh. Thật lạ! Anh vẫn thản nhiên. Giờ đây, ánh mắt đầy hờn trách của tôi vẫn không sao làm trái tim lạnh lùng của anh trở nên mềm yếu hơn. Trong giây phút ấy, tôi chợt hiểu rằng: sẽ chẳng bao giờ anh cùng tôi đi chung trên một con đường.
    Tôi nghiêm giọng:
    - Anh Khang! Em nói với anh tất cả những điều đó cũng chỉ để anh hiểu rõ tình cảm của em. Em biết nếu tiếp tục im lặng cuộc sống của em sẽ là những chuỗi ngày dài đau khổ. Em sẽ day dứt đến suốt cuộc đời vì ngỡ rằng anh rời khỏi em vì anh không hiểu rõ em, hiểu rõ tình cảm bấy lâu nay em dành cho anh. Nếu vậy em sẽ không bao giờ quên được anh. Và sẽ không bao giờ chọn cho mình một hướng đi riêng dù anh đã không còn ở bên cạnh em như ngày nào.
    Anh nhỏ giọng:
    - Anh xin lỗi!
    Tôi cố chấn tĩnh mình:
    - Lẽ ra ngươi nói xin lỗi phải là em. Nếu em không ích ki nói ra tình cảm của em, có lẽ anh đã không phải khó xử như bây giờ?
    Anh nhìn tôi ngạc nhiên:
    - Không sao đâu em, cứ nói cho tâm trạng thoải mái.

    Tôi thoáng nghĩ: Anh ý nhị nhưng hình như trong cái ý nhị đó giúp tôi hiểu rõ một điều: tình cảm với anh cũng chỉ là một cái gì đó mang tính tương đối. Anh chỉ sống cho hiện tại và tương lai. Anh không hề nhìn về quá khứ. Liệu rồi đây tôi có còn nói tiếp được những suy nghĩ của mình với anh không? Nhưng nói gì? Chẳng phải tôi đã nói tất cả những gì mình muốn nói rồi sao? Khang! Thật lòng em rất yêu anh. Ước gì ngay bây giờ em có thể chạy đến bên cạnh anh và nói cho anh biết em yêu anh biết dường nào. Nhưng tôi không thể ích kĩ như vậy. Không thể dành anh cho riêng mình để rồi cả ba phải chịu đau khổ vì chắc rằng tôi không thể sống hạnh phúc trước sự đau khổ của người khác. Nếu tiếp tục nói, không chừng tôi lại vô tình làm khổ anh. Hình như vễ mặt bối rối của tôi không giấu được anh. Anh khẽ hỏi:
    - Hôm nay mưa buồn quá phải không em?
    Tôi cười buồn:
    - Em còn nhớ có một nhà văn diễn tả rất đặc sắc tâm trạng của một người con gái đang hồi tưởng về quá khứ, về những kĩ niêm của cô và người yêu củ. Anh biết không? Chỉ một ly caffe thôi cũng đã nói lên rất nhiều tâm trạng. Khi vui cố ấy nghĩ đến hương vị của caffe như một điều bí ẩn mà cuộc sống ban cho. Khi buồn cô ấy chỉ cảm nhận được vị đắng vốn có tồn tại trong cái bản chất ban đầu của caffe.
    Anh cười đùa:
    - Chẳng phải bây giờ em đang uống caffe buồn hây sao?
    Tôi đáp khẽ:
    - Vâng!
    Anh nói tiếp:
    - Rồi đây hạnh phúc sẽ mĩm cười với em.
    Tôi cười buồn:
    - Cám ơn anh!
    Cơn mưa vừa dứt, anh đề nghị:
    - Mưa tạnh rồi, mình về đi em!
    Tôi cười buồn:
    - Anh về trước đi, em muốn ở lại thêm một lát.
    Anh không do dự:
    - Ừ, vậy anh về trước. Chúc em sớm tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Tam biệt.
    Tôi đáp lại:
    - Tạm biệt anh.
    Bóng anh xa dần, xa đến nỗi tôi không còn nhìn thấy anh nữa. Ngoài hiên, một chiếc lá vàng còn sót lại vừa rời khỏi nhánh khiến lòng người không khỏi bâng khuâng:

    Có phải anh là áng mây trôi?
    Bóng anh xa…em dấu lệ, nỗi sầu
    Trong tiếc nuối, ngậm ngùi, day dứt
    Vẫn xin làm một kẻ đứng chờ trông.

    Hình như mọi thứ diễn ra ngày hôm nay định sẵn dành riêng cho anh và tôi. Một buổi chiều êm ã không náo nhiệt, ồn ào. Một ly caffe buồn chỉ của riêng tôi. Một cơn mưa cuối mùa kéo dài day dẵng đến tận bây giờ…tất cả đủ để tôi và anh viết nên một chuyện tình, một chuyện tình không bao giờ có đoạn kết.

    Anh đã đi và để lại trong tôi một khoảng trời đầy kĩ niệm: vui có, buồn có.... nhưng tất cả cũng chỉ là quá khứ. Tình yêu của ngày hôm qua có phải là tình yêu của ngày hôm nay và là tình yêu của ngày mai hay không? Tôi không biết. Chỉ duy nhất một điều tôi biết mình cần phải làm: bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ không bào giờ để anh biết được trên thế gian này vẫn còn một người con gái luôn nghĩ về anh. Good bye my love.
    T-T-K-N
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này