đời sinh viên

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi cohonnhien, 18/8/09.

Lượt xem: 645

  1. cohonnhien Thành viên

    Có lẽ suốt đời tôi cũng chẳng thể quên,
    Cái cồn cào thuở sinh viên mong học bổng,
    Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng,
    Cái giật mình của giá cả trêu ngươi.

    Chúng tôi hơn đời bởi vẫn ước mơ,
    Song, cũng tự hiểu mình bần cùng biết mấy
    Có đáng kể gì đâu không đủ tiền mua giấy
    Còn nói chi đến những giấc mơ đầy.

    Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
    Trước tập thơ mà không sao mua nổi
    Đọc được ý nhau, để cùng cười bối rối
    Ôi, giá mà cuộc sống cũng như thơ!

    Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
    Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường nhất
    Nhớ gia đình không dám về chủ nhật
    Vì thẻ sinh viên không thay được vé tàu.

    Dép đứt quai chẳng dám đòi mua đâu
    Lòng tự hiểu, mẹ cuối kỳ lương tháng
    Nhưng mọi sự thật dường như không dám
    Đã từ lâu bệnh hình thức ngập đời.

    Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
    Viết thư về bạn ngập ngừng phần: tái bút
    Thư bố kể những thất thu thiếu hụt
    Rất đau lòng bạn có lỗi gì đâu!

    Lỡ chẳng may học sút, thi sau
    Nỗi hối hận còn hơn tội phạm
    Sau màn lệ là một bầu trời xám
    Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ mà.

    Học bổng mấy lần, nhuận bút vài ba
    Không mua nổi gì tặng anh yêu dấu
    Trang thơ tình dẫu vạn ngàn nhanh nhảu
    Vẫn làm em tê tái nụ cười hờ.

    Nghe bạn đùa:"Yêu người đi làm ư ?"
    Nhưng đồng lương có hơn gì học bổng
    Sợ tâm hồn thành thuộc địa của đời thường lan rộng
    Sợ một ngày chúng ta sống nhỏ nhoi

    Suất cơm nhà bếp ăn hết vèo bụng nghe còn đói
    Chút lạc rang mặn quá khó nuốt vào
    Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
    Nhưng chẳng lúc nào ta hết ước mơ

    Và một điều chắc chắn chẳng bao giờ
    Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
    Chẳng bao giờ ta làm điều độc ác
    Và cũng chẳng bao giờ dám lợi dụng người yêu.

    (sưu tầm)

    Xem thêm các bài viết cùng chuyên mục

    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này