đồ tôi! tôi yêu anh (P3)

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi p3ti_kool, 26/8/09.

Lượt xem: 457

  1. p3ti_kool Điều hành viên

    ''Reng reng.... reng"

    - Alo - Vĩnh Quân vừa nhấc máy vừa xít xoa mấy cái mụn đau khắp mình.

    - Vĩnh Quân à con? Mẹ đây. Mà con sao vậy?

    - Dạ ko sao? Con mèo hoang nó cào xước ra con thôi mà. - Vĩnh Quân vừa nói vừa liếc nhìn nó.

    " Hả? Mẹ Vĩnh Quân, thôi mình tiêu rồi! Mà cái tên công tử thối này, sao dám bảo mình là mèo hoang. Có hắn là mèo hen ý."

    - Nhớ bôi thuốc vào nghe con, mà sao lại có mèo hoang ở đâu chứ! .......... Ở nhà thế nào, mẹ bận qúa bữa nay mới gọi về đc. À cô bé Ly đến giúp việc tốt cả chứ!

    - Trời! Tốt đẹp gì chứ mẹ! Cô ta vừa.... - Vĩnh Quân chưa nói hết câu mà nó chân tay đã bủn rủn, mặt cắt ko còn một giọt máu và....... uỵch! Nó ngã lăn quay ra đất! Vĩnh Quân há hốc mồm chứng kiến cảnh tượng hay nhất trong ngày. Nó lổm nhổm bò dậy, tất nhiên ko quên vuốt lại tóc và chỉnh sửa lại quần áo.

    "Má mì ơi, xấu hổi quá đi mất!" Mặt nó đỏ y như quả gấc chín cây cộng thêm vị cay rát của ớt (Độ nóng của khuôn mặt lên đến đỉnh điểm đó mà!) Dẫu vậy, nó vẫn ko quên miễn phí cho Vĩnh Quân một nụ cười duyên đến là duyên với thông điệp: " Hì hì, tôi chả sao cả! Làm ơn hãy coi như chưa nhìn thấy gì nhé!"

    - Có chuyện gì vậy? Mẹ nghe thấy tiếng động lạ.

    - Dạ ko, con mèo hoang nó vồ ếch ý mà! Đáng ghét thật ko biết bao giờ nó mới phắn khỏi nhà mình chứ!

    - Con nói gì vậy? Mẹ chẳng hiểu gì cả. Mà con đang nói dở gì mà, cô bé Ly làm sao?

    - Cô ta á! Xấu! - Hắn nói mà nhìn thẳng vào nó. Nó suýt té xỉu.

    "AAAAAAAAAAAAAAAAAAA, hắn nói gì thế, mình mà xấu sao? Mình tuy ko xinh nhưng ối thằng phải ngoái nhìn đấy!" Cái đầu nó như muốn nổ tung và cái tay nó thì chỉ muốn ngay bây giờ làm bạn với bộ hàm của hắn. Nhưng thực thế thì ko cho phép điều đó.

    - Con nói thế là sao?

    - Lần đâu tiên con thấy một đứa con gái xấu đến thế. Đã xấu người lại còn xấu cả nết. Con gái gì mà đanh đá như sư tử hà đông. (Ô hay ko đanh đá thì sao là con gái!)" Cái tên kia sủa gì mà thối vậy? Mình mà là sư tử hà đông đc thì hắn ta giờ xương chẳng còn!"

    - Con trai mẹ ơi, làm mẹ hết cả hồn. Cứ tưởng có chuyện gì cơ. Mà con nói thế là ko đc đâu nghe. Với lại mẹ thấy cô bé Ly cũng dễ thương mà. Biết đâu con trai lại thick cô bé ấy cũng nên! - Bà Hiền cười châm chọc thằng con.

    - Mẹ!.......... Mẹ nói gì vậy? Con lâu! Ko bao giờ! Mãi là ko? Có nằm mơ cũng ko! - Vĩnh Quân bắn lia lịa.

    - Mẹ chỉ đùa thôi mà, sao con phải nóng vậy? Hay mẹ nói đúng?

    - Mẹ! Con ko nói chuyện với mẹ nữa.

    - Thôi mẹ biết rồi, mà bé Tũn đâu cho mẹ gặp cái. - Bà Hiền chưa nói hết câu thì bé Tũn từ đâu chạy vào la inh ỏi:

    - Cho em gặp mẹ, anh hai ơi. Mẹ ơi con muốn gặp mẹ, mẹ ơi! (Con bé cho vào hội cổ vũ thể dục thể thao thì đúng là ứng cử viên số một!)

    - Đây thưa công chúa mồm to - Vĩnh Quân đưa máy cho con em.

    - Ano, mẹ ạ? (Alo đó các bác. Chắc tại con bé sướng quá lại hét cũng kinh nên giờ mới bị nói nghịu thế này chứ chẳng phải ngọng nghiếc gì đâu.) - Mẹ ơi con nhớ mẹ lắm. Khi nào mẹ về mẹ nhớ mua nhiều quà cho con nhá.

    - Con gái mẹ hư thật. Vừa gặp mẹ chả hỏi thăm mẹ gì cả đã đòi quà rồi.

    - Ui con quên mất, mẹ cho con lại từ đầu nhé: Alo mẹ ạ, mẹ ơi con nhớ mẹ lắm. Mẹ có khỏe ko? - Trời ơi con bé nói như học thuộc lòng rồi ý.

    - Mẹ khoẻ, thế còn con yêu.

    - Con khoẻ lắm mẹ ạ! Chị Ly nấu ăn ngon ơi là ngon, con ăn đc hai bát liền. Chị ấy còn kể chuyện đi ngủ cho con nghe. Mẹ ơi con thick chị Ly lắm, nhưng anh hai toàn bắt nạt chị ấy thôi. - Quay ra lãnh ngay một cái lườm cháy mặt của ông anh, nó cười toe. (ghét thế nhỉ!)

    - Vậy để mẹ mắng anh hai nghe.

    - Ko cần đâu, đã có con bảo vệ chị Ly rồi, anh hai mà làm gì thì con... mách mẹ nhé! (bó tay) À mẹ ơi, con còn đc chị Ly đưa đi học bằng xe đạp nữa ạ! - Bé Tũn vừa dứt lời Vĩnh Quân quay phắt ra nhìn nó như đang đặt câu hỏi: "Cái gì? Cô đèo em tôi đi học bằng xe đạp? Cô giỏi thật!" Và nó thì mồ hôi ko ngớt, và gần như muốn ngã thêm cú nữa. Bé Tũn lần này hại nó thật rồi.

    - Con đi học bằng xe đạp sao?

    - Đi xe đạp thick lắm mẹ ạ. Gío mát ơi là mát, trời xanh ơi là xanh. Con còn đc hát rõ to vui ơi là vui cùng chị Ly, chị ấy hát hay lắm mẹ ạ. Đi xe đạp ko ngột ngạt như đi ô tô đâu mẹ, thick hơn nhiều. Khi nào mẹ về con sẽ đưa mẹ đi làm bằng xe đạp, mẹ ko phải đi bằng ô tô nữa.

    - Con biết đi xe đạp?

    - Dạ chưa! Chị Ly hứa sẽ dạy con!

    - Uhm mẹ biết rồi! Cho mẹ gặp chị Ly.

    - Chị Ly mẹ em muốn gặp chị - Bé Tũn quay sang nói với nó.

    - Gặp chị? "Tiêu rồi, tiêu thật rồi!" - Alo bác ạ? - Nó rụt rè.

    - Cám ơn cháu!

    - Dạ? - Nó mồm chữ O miệng chữ Ô (nói chung là mồm nó đang trong tình trạng há hốc, to nhất có thể và ko biết có bao nhiêu con vi khuẩn đã đc ghé thăm miệng nó.)- Lần đầu tiên bác thấy bé Tũn nó vui đến thế. Bác ít có thời gian quan tâm đến nó. Nó còn nhỏ đã gặp nhiều thiệt thòi. Cháu giúp bác chăm sóc nó nhé! Bác nhờ cả vào cháu đấy. Cháu nhớ dạy cho bé Tũn biết đi xe đạp để còn đèo bác nhé! - Bà Hiền cười nhưng sao cứ phảng phất một nỗi buồn!

    _____________----------__________


    Nó đang miên man suy nghĩ những điều bà Hiền nói chợt Vĩnh Quân cắt ngang dòng suy nghĩ của nó:

    - Này! - Vẫn cái giọng to - thô - khó nghe của hắn.

    - Tôi có điếc đâu mà anh gọi to thế? - Nó bực mình lém con mắt đầy tức giận vào Vĩnh Quân.

    - Ko điếc nhưng đang đơ trên cành mơ. - Hắn thản nhiên buông lời mặc ánh mắt hình viên đạn đang săm mờ soi vào mình. - Mà mẹ tôi vừa nói gì với cô đấy?

    - Ko nói.

    - Sao mà ko?- Mệt! Tốn calo nước bọt!

    - Cô làm sao thế? Nói thêm vài câu thì chzết à?

    - Tóm lại là ko! Muốn biết đi mà hỏi mẹ anh ý. Hỏi tôi làm gì? (Một câu hỏi ko còn gì để hỏi!)

    - Cô....... Hỏi đc tôi đã chả thèm hỏi cô.

    - Vậy thì tốt! - Quay sang phía bé Tũn - Đi ngủ thôi nhóc!

    - Này! Cô đứng lại, sao cô bướng thế? ( Hỏi quá hay!)

    - Sinh ra đã thế! - Nó đáp gọn lỏn.

    - Cô....... Đúng là con nhỏ xấu xí! (Đụng chạm rồi đây!)

    - Anh........... Anh nghĩ mình đẹp lắm hay sao? Soi gương lại đi! Đồ công tử mặt mụn ạh! - Nó lại nhếch mép cười đểu.

    - Cô nói gì? - Vĩnh Quân tức giận.

    - Anh hai ơi! - Bé Tũn lay tay anh nó - Anh hai đừng nóng. Vì chị Ly nói đúng mà! Trông anh hai xí trai lắm! - Con bé nhăn mặt khịt mũi nói với anh nó. Rồi cả hai chị em chạy biến về phòng để tránh hậu quả tai hại khi khuôn mặt Vĩnh Quân đã chuyển màu và cái đầu đang bắt đầu bốc khói.

    ***

    - Tôi ko đeo cái này.

    - Sao mà ko?

    - Ko thick rọ mõm đc chưa?

    - Anh làm sao thế? Đeo khẩu trang chứ rọ mõm gì!

    - Tôi đã nó là ko!

    - Tuỳ anh! Mà anh định để cái mặt mụn này mà đi học sao?

    - Hôm nay tôi nghỉ.

    - Anh đziên à? Sao mà nghỉ chứ? Đừng nói với tôi chỉ vì mấy cái mụn này nhá!

    - Phải đó!

    - Bỏ học chỉ vì mặt mọc mấy cái mụn! Anh chảnh nó vừa thôi!

    - Cô ko biết dùng từ à? Chảnh là dùng cho con gái đó!

    - Thế anh tưởng mình là con trai à?

    - Cô..........!

    - Chả đúng thế! Có mấy cái mụn thôi mà cũng sợ ra ngoài! Sợ xấu hình tượng? Đúng là đồ "tranh ảnh"!

    - Này sao cô toàn dùng mấy cái từ khó hiểu thế?

    - Thick thì dùng! Có sao ko?

    - Thôi tôi ko nc với cô nữa. Tóm lại là ko đi.

    - Anh.........@#$%&*.....................@#$%^&*.... .............

    ***

    - Uả, kia có phải là Vĩnh Quân ko?

    - Chắc đúng rồi! Mà anh ấy làm sao ý nhỉ?- Sao lại bịt mặt kín thế kia?- Hay anh ấy bị cúm?

    - Đúng rồi! Thời tiết lạnh thế này dễ bị cúm lắm.

    - Ôi khổ thân anh hotboy quá! Sao trời ko để tao cúm thay cho anh ấy nhỉ? Ôí trời bất công quá đi!...........&^*%$#@

    Vĩnh Quân vừa bước đến trường, mọi người đã vội xì xào bán tán. Kinh khủng thật! Làm sao cũng mệt quá đi.

    - Anh Vĩnh Quân, anh bị cúm ạ? Em có thuốc đây anh dùng đi!

    - Ko, dùng của em đi! Em vừa mới mua đó, vẫn còn hạn sử dụng đây nè! (Bó tay. Chắc nàng này từ trc đến giờ chuyên sài hàng hết hạn!)

    -...

    - KO! Tôi ko cần! Các người tránh xa tôi ra đi. - Vĩnh Quân gắt lên khiến tất cả các cô nàg: "Anh ấy giận càng đẹp trai hơn", "Ôi trông anh ấy nam tính thật!".... (Đây gọi là hết thuốc chữa!) :sweat:
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này