Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo....

Thảo luận trong 'Tản mạn, suy ngẫm' bắt đầu bởi cohonnhien, 7/8/09.

Lượt xem: 353

  1. cohonnhien Thành viên

    Một ngày đầu tuần thời tiết thật đẹp,nắng dịu và nhẹ hơn.Mình mặc chiếc áo màu đỏ,trang điểm cũng cẩn thận và tươi tắn hơn.Muốn bắt đầu 1 tuần mới tràn đầy sức sống và thật có ích hơn.Thế mà 1 buổi sáng đẹp trời như thế,có 1 nữ sinh đã gieo mình xuống từ tầng 7 của 1 trường đại học,ngôi trường mình từng là sinh viên...Cô ấy vĩnh viễn không bao giờ còn có thể nhìn thấy mặt trời 1 lần nào nữa.Một cái gì đó thật xót xa len qua tâm trí mình.
    Cô gái ấy mặc chiếc áo màu xanh.Lẽ ra nó phải mang màu của niềm tin,của hi vọng,chứ không thể là màu của sự chết chóc như thế này.Mình tự hỏi lúc quyết định cất gánh nặng của cuộc sống ra khỏi thân xác cô gái ấy nghĩ gì?
    Mình có 1 người em họ.Ngày em 4-5 tuổi,cha mẹ em mang em về định cư gần nhà mình.Ở cái thị xã đầy nắng gió ấy,các chị em mình cùng nhau lớn lên,học hành,đi xa,lập nghiệp và ước mơ.Cho đến 1 ngày có 1 cuộc gọi,người ta thông báo cho mình em mình không bao giờ còn thức dậy nữa.Khuya hôm đó,mình mang quần áo đi thay cho em.Ngồi bên cạnh em giờ đây đã lạnh giá,mình thấy đau đến rệu rã người.
    Mình có 1 người bạn.Học với nhau từ khi còn nhỏ.Sau 2 năm chống chọi với căn bệnh nghiệt ngã,bạn từ biệt cõi đời vào ngày 27 tết,lúc mọi người đang chuẩn bị chào đón 1 mùa xuân mới.Đến thắp nén hương cho bạn,đọc lá thư bạn để lại,lòng mình cứ âm ỉ những lời bạn viết.Bạn nói bạn còn biết bao nhiêu ước mơ,hoài bão phải làm,còn vợ còn con phải chăm sóc.Ra đi như thế này bạn không đành lòng.Xa xót cho những người ở lại biết bao nhiêu.
    Giờ đây,mình đã đủ từng trải để hiểu rằng thứ tài sản vĩ đại nhất mà mình đang có chính là cuộc sống.Giờ đây mình còn biết bao nhiêu việc phải làm.Mình muốn đi vòng quanh thế giới,muốn đến Ai Cập để chụp hình kim tự tháp,muốn sang Nhật Bản vào mùa xuân để ngắm hoa anh đào nở,muốn đến nước Nga vào mùa thu để ngắm rừng bạch dương đang chuyển màu...Mình còn phải tiếp tục chụp ảnh,vẽ tranh sơn dầu,học đàn guitar và đàn hát những bài mình yêu thích...Mình còn phải yêu thương nữa,yêu thương cuộc đời này...
    Cuộc sống của mình có buồn không?Có.Đổi thay.Vấp váp.Biến cố.Vất vả.Khắc nghiệt.Mệt nhọc.Chia ly.Tuyệt vọng...Sao lại không buồn?
    Cuộc sống của mình có vui không?Có-rất nhiều.Có nơi trú thân khi mưa nắng.Có chút tiền phòng thân khi ốm đau.Có công việc và có ước mơ.Có bạn bè,có niềm đam mê riêng.Vui chứ sao không!
    Vậy niềm vui và nỗi buồn cái gì nhiều hơn?Hẳn là niềm vui trong đời sẽ nhiều hơn.Nhưng có lẽ vì nó đi qua rất nhanh,còn nỗi buồn thì dai dẳng và âm ỉ hơn,ở lại với cuộc đời này lâu dài hơn.Vậy nên đôi lúc mình đã ngộ nhận cuộc đời này thật là buồn.Nhưng mỗi ngày đi qua là nhân lên trong lòng mình rất nhiều khao khát.Khao khát yêu thương,nâng niu sự sống,nâng niu chút lòng bao dung trong chính cõi lòng mình nữa.Nó cần phải được thắp lên mỗi ngày,vì mình vốn đã yêu thương cõi đời này biết bao nhiêu...
    (Trích Mùa thu sầu blog)
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này