Chuyện tình gió và cỏ (P1)

Thảo luận trong 'Tản mạn, suy ngẫm' bắt đầu bởi cohonnhien, 30/7/09.

Lượt xem: 347

  1. cohonnhien Thành viên

    Phần I: Ngày mà gió đến...
    [​IMG]
    Nhẹ nhàng... là gió ... Vô tình.. là gió ... Lặng lẽ... là gió...
    Từng trải... là gió ...Phiêu diêu... là gió...Trống rỗng...là gió
    Cuộc sống đang diễn ra vơí tớ, cũng như là gió ếy
    Ta mãi mãi yêu mùi vị của gió, mùi vị của đau khổ lẫn hạnh phúc. Với gió, ta mãi là một kí ức.... nhỏ nhoi.
    " Cơn gió nào có bay đi được đến đâu nếu như nơi nó bay qua không phải là một căn nhà hoang trống rỗng... "
    Nếu tớ là 1 cơn gió, tớ sẽ...



    *(bay đến 1 nơi rất xa, xa lánh những ưu phiền ,mệt mỏi hàng ngày
    ...thả hồn vào thiên nhiên
    ...hát vang cùng những cơn mưa
    ôm lấy cả bầu trời
    ...hôn lên mái tóc người mà tớ thầm yu
    ...xoá sạch những nếp nhăn cuả mẹ tớ
    ...lau khô những giọt nước mắt cuả em tớ
    ...mang nụ cười đến với bạn tớ
    ...ở mãi bên người mà tớ yêu mến)*


    Có 1 cơn gió nhỏ hình thành giữa khoảng không. Gió bay giữa bầu trời và mặt đất. Cứ thế, hết ngày ngày này đến ngày khác nó chỉ biết thổi. Gió vốn vô hình vô tướng, vô hương vô vị, gió bất định, chả ai biết đến sự tồn tại của gió. Gió hoang mang, nó chẳng biết mình sinh ra làm gì...
    Rồi đến 1 ngày, gió đi qua thảo nguyên. Gió gặp cỏ. Cỏ cũng như gió. Cỏ chỉ biết đứng yên từ ngày này sang ngày khác, nó cảm thấy cuộc sống thật vô vị...

    Gió chợt muốn an ủi cỏ. Gió bay sát lại với cỏ...
    Cỏ chợt thấy mình rung rinh....
    Gió chợt thấy mình xao động....
    Cỏ và gió đang hát lên khúc hát... rì rào... rì rào...
    Cỏ hạnh phúc.
    Gió cũng hạnh phúc.
    Chúng biết, chúng được sinh ra để hạnh phúc và làm cho nhau hạnh phúc.

    [​IMG]

    Mỗi ngày của cỏ và gió trở nên ý nghĩa hơn.
    Gió luẩn quẩn bên cỏ, gió thổi tung những đám bồ công anh... Cỏ sung sướng ngả nghiêng theo cơn gió...

    Gió đến nơi này, gió vui, gió hạnh phúc, gió nhận ra giá trị của mình. Nhưng gió là... gió. Gió thì phải bay, có bay thì gió mới tồn tại được, có thổi thì gió mới là gió.

    Gió từ biệt cỏ. Cỏ buồn. Cỏ muốn giữ gió ở lại. Nhưng cỏ biết gió không thể ở lại.... Đôi khi cỏ ước mình được làm hoa bồ công anh, nhẹ bỗng, thả mình trôi theo gió. Nhưng cỏ vẫn là cỏ, không thể là cái gì khác...

    Cỏ đành đứng nhìn cơn gió bay đi... Trong kí ức của cỏ, gió là phần tươi đẹp nhất. Nó thầm cảm ơn gió đã cho nó một kí ức không thể phai. Ngày mai của cỏ sẽ khác, dù không có gió nhưng vẫn sẽ không vô vị như trước...
    Gió cũng thầm cảm ơn cỏ. Chính nhờ cỏ mà gió biết ý nghĩa tồn tại của mình. Gió vẫn thổi, nhưng không còn cảm thấy trống rỗng như trước, vì nó biết, ít ra còn có cỏ luôn biết đến sự tồn tại của nó...

    Trái đất thì hình tròn. Cỏ tin rằng một ngày nào đó gió sẽ quay lại đây, lại cùng cỏ hát lên khúc hát... rì rào... Cỏ chỉ không biết liệu nó có thể đợi đến lúc đó không thôi....
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này