Chiếc chong chóng

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi Duy Ly, 16/8/13.

Lượt xem: 303

  1. Duy Ly Lang thang mạng

    [​IMG]
    Quá trưa. Tôi khép cửa, vừa lên giường nằm nghỉ một lát, thì nghe tiếng gọi:
    - Chú ơi! Chú giúp cháu với!
    Tôi vội ra mở cửa. Thì ra thằng Tam, con ông bạn, ở cách nhà tôi chừng hơn một cây số, nó đang loay hoay với chiếc xe đạp. Thấy tôi, Tam mếu máo:
    - Xe của cháu bị đứt xích rồi chú ơi! Bố cháu thì đi vắng, đang trưa thế này thợ họ không sửa cho cháu. Cháu không có xe đến trường chú ơi!
    - Xe bị đứt xích à? Lo gì? Chú nối lại tý là xong thôi mà. Cháu đợi chút nhé! Còn sớm mà.
    Tôi lục ngăn kéo, tìm đồ để sửa xe. Quái... mấy thứ đồ biến đâu hết? Tìm mãi không thấy, thằng bé đứng cạnh có vẻ sốt ruột lắm, nó cứ ngây người nhìn tôi. Tôi bảo nó:
    - Thôi, cháu cứ để xe ở đây, chú chở cháu lên trường, rồi chú về mang xe của cháu ra hiệu sửa cho.
    Tam tươi tỉnh hẳn, vui vẻ leo lên ngồi đằng sau. Tôi nổ máy chạy, Tam ôm chặt lưng tôi nói lớn:
    - Chú chạy nhanh chút nhé! Cháu sợ muộn mất vì hôm nay cháu phải đến lớp sớm để còn chia tay với cô giáo.
    Tôi hỏi:
    - Sao lạ vậy? Chia tay với cô giáo là sao?
    Thằng bé càng ôm chặt tôi hơn, nó nói như khóc:
    - Cô giáo chủ nhiệm lớp cháu mới về trường được có ba tuần thôi. Bây giờ cô giáo bị điều đi trường khác rồi. Cô giáo dạy hay lắm, cháu nhớ cô giáo của cháu lắm chú à!
    Tam úp mặt vào lưng tôi khóc hu hu. Tôi thấy lưng mình ướt và nóng ran vì nước mắt thằng bé....
    Tới một cửa hàng tạp hóa gần trường học. Tam bỗng vỗ vào lưng tôi bảo dừng lại. Tôi vừa dừng xe, Tam đã vội nhảy xuống, chạy ngay vào cửa hàng. Chỉ một loáng, Tam đã trở lại với một chiếc chong chóng trên tay. Vừa leo lên xe vừa sụt sịt::
    - Cháu mua cái chong chóng này để tặng cô giáo đấy chú ạ.
    Tôi nói:
    - Sao lại tặng cô giáo cái này? Mua quyển sổ tay có phải ý nghĩa hơn không?
    Tam im lặng. Đã tới cổng trường, Tam nhảy xuống bảo tôi:
    - Chú cứ về đi, chia tay cô giáo xong, cháu sẽ về nhờ xe mấy bạn cũng được! Cháu cảm ơn chú!
    Nói rồi Tam chạy vụt vào sân trường.Tôi tò mò, muốn biết cô giáo chủ nhiệm của nó, nên cũng vào theo. Tại một góc sân, dưới bóng cây phượng vĩ, gần ba chục đứa trẻ đang xúm quanh mấy thầy cô giáo. Cô giáo chủ nhiệm lớp Tam còn rất trẻ, chắc mới ra trường mấy năm. Trên chiếc bàn nhỏ là những cuốn sổ tay, những cây bút, những bông hoa và có cả những tấm ni - lông dùng làm áo mưa được xếp ngay ngắn.
    Tam len vào đám đông, hai tay kính cẩn đưa cho cô giáo chiếc chong chóng. Nó ra hiệu cho các bạn trật tự rồi cất giọng nghèn nghẹn:
    - Thưa cô! Em xin gửi cô chiếc chong chóng này.
    Cô giáo đỡ lấy chiếc chong chóng, xoa đầu Tam:
    - Các em ở lại chăm ngoan, học giỏi nhé! Cô phải xa các em rồi.
    Bọn trẻ òa khóc, cô giáo cũng rưng rưng nước mắt. Lát sau, một đứa trong bọn lên tiếng:
    - Bạn Tam! Sao bạn lại tặng cô giáo cái chong chóng vậy?
    Tam bỗng trở nên cứng cỏi trả lời:
    - Các bạn biết không? Các thầy cô giáo bị chuyển trường liên miên thế này có khác gì cái chong chóng? Cô giáo vừa mới về trường mình được mấy tuần thôi mà.
    Tôi và mấy thầy cô giáo đều giật mình trước những lời nói rất sâu sắc của Tam.
    Đã đến giờ cô giáo lên xe. Bọn trẻ bịn rịn chia tay cô giáo, nhiều tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Cô giáo lên xe, vẫy tay tạm biệt đám học trò yêu quý. Bon trẻ cũng vậy, chúng vẫy tay chào cô giáo trong nước mắt, mấy đứa còn chạy bộ theo chiếc xe khách một quãng.
    [​IMG]
    Tôi gọi thằng Tam lên xe về. Leo lên xe, nó lại úp mặt vào lưng tôi sụt sịt. Tôi chạy xe chầm chậm và suy nghĩ miên man. Tôi nghĩ mãi về câu nói của Tam, về chiếc trong chong chóng...Mải suy nghĩ, suýt nữa tôi chạy qua cổng nhà mình mà không biết...Tam chào và cảm ơn tôi rồi dắt chiếc xe đạp ra hiệu sửa xe gần đó.
    Tôi không thể tập trung làm việc được. Đầu óc tôi cứ quay cuồng với chiếc chong chóng. Tôi bỗng thấy buồn cho những người lớn, những người có trách nhiệm. Ước gì có nhiều người nhìn thấy và nghe được những gì cậu bé Tam đã nói! Ước gì lúc đó tôi có cái máy quay phim trong tay! Điều người ta đi liên miên như vậy, có ích gì và người giáo viên có thể an tâm công tác được không? Vì thiếu giáo viên ư? Còn rất nhiều sinh viên ngành sư phạm ra trường không xin được việc làm...
    Bao giờ cái chong chóng quản lý của ngành giáo dục mới quay ổn định theo một chiều đây?
    Ảnh: Internet
    Bài: Caocongkien
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này