Tắt Quảng Cáo [X]
Chàng sinh viên 9X tình nguyện dạy học cho trẻ khiếm thị | Bụi phấn - Diễn đàn dạy và học
Chàng sinh viên 9X tình nguyện dạy học cho trẻ khiếm thị

Thảo luận trong 'Câu chuyện cuộc sống' bắt đầu bởi Duy Ly, 16/7/14.

Lượt xem: 384

  1. Duy Ly Lang thang mạng

    (Dân trí) - Gần 6 năm âm thầm dạy học cho các em nhỏ kém may mắn. Không một đồng tiền công hay một danh hiệu. Công việc thầm lặng của chàng sinh viên 9X Vũ Đắc Hồng Ân như một phép lạ giữa cuộc sống bộn bề, gấp gáp.
    “Phụ huynh” đặc biệt ngoài cửa trường thi

    Tôi gặp Vũ Đắc Hoàng Ân, sinh viên năm cuối khoa Công nghệ Thông tin, ĐH Khoa học Tự nhiên, ĐH Quốc gia TPHCM trong kỳ tuyển sinh Đại học vừa rồi.

    [​IMG]
    Hoàng Ân đưa đón em Bùi Thị Dung, học trò khiếm thị trong đợt 2 kỳ thi Đại học ngày 9/7.
    Trong những ngày này, Ân đồng hành đưa đón em Bùi Thị Dung, cô học trò khiếm thị của Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiều, TPHCM thi vào Trường ĐH Mở.

    Trước đó mấy hôm, trong đợt thi khối A, Ân cũng là người đưa một thí sinh khiếm thị khác của trường đi thi là em Hồ Thái Hiển. Nhà xa, những ngày này, Ân ăn ngủ ngay tại trường Nguyễn Đình Chiểu để đưa đón các em. Trên chiếc xe máy tọc tạch của Ân, anh em Ân khởi hành từ 5h30 sáng, để kịp đến trường thi cách hơn chục cây số.



    Khi nghe hỏi, nếu không phải là anh Ân thì ai sẽ đưa đón mình đi thi, cô gái khiếm thị Bùi Thị Dung - 6 năm theo học Ân, tham gia kỳ thi đại học năm nay - đăm chiêu: “Em không nghĩ đến tình huống này vì như đã mặc định, anh Ân là người đưa mình đi thi rồi. Bố mẹ em ở Lâm Đồng không xuống được, còn chị gái ở quận Thủ Đức bận đi làm”.

    Ân đứng trước cổng trường hồi hộp, lo lắng như bao phụ huynh đưa con đi thi. Nhưng khác nhiều lắm, vì những đứa em của Ân không nhìn thấy nên cậu phải dẫn vào tận chỗ ngồi, cuối giờ vào tận phòng đón. Giữa hai buổi thi, Ân chở các em vòng lên Chợ Lớn, đường đi đường về gần 30 cây số để nhận suất cơm từ thiện cho các em.
    6 năm không mỏi mệt

    Ân đã gắn bó với hai em và nhiều học trò khiếm thị khác ở Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu từ 6 năm trước. Khi đang học lớp 12, mỗi lần đi qua trường, Ân rất tò mò muốn tìm hiểu về các bạn nhỏ ở đây.

    Năm thứ nhất đại học, Ân chủ động đến trường liên hệ xin dạy học tình nguyện. Sau đó là những ngày cậu tham gia tập huấn cùng giáo viên của trường; những ngày vui chơi, sinh hoạt cùng các em khiếm thị để tìm hiểu về “thế giới trong bóng tối”.

    [​IMG]
    Gần 6 năm nay, cậu sinh viên Hoàng Ân âm thầm dạy học cho các em nhỏ kém may mắn tại Trường Phổ thông đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, TPHCM.
    Và để làm việc, giao tiếp được với các em thì không chỉ học chữ nổi mà theo Ân cần phải tìm hiểu về những vật dụng, đồ chơi trong cuộc sống hàng ngày của các em.

    Từ đó đến nay, gần 6 năm ròng, đều đặn các ngày trong tuần, sau giờ ở giảng đường, Ân vòng qua trường kèm cặp các em từ bậc tiểu học lên phổ thông học. Cho dù quãng đường từ trường về nhà gần 20 chục cây số. Không chỉ các em nhỏ mà thầy cô, nhân viên ở Trường Nguyễn Đình Chiểu cũng quá thân quen với “ông thầy sinh viên” người nhỏ, da ngăm.

    Nhà Ân ở cuối quận Gò Vấp, quãng đường từ trường về nhà không hề gần, những 20 cây số. Nhưng đó chẳng bao giờ là trở ngại trong việc dạy học tình nguyện của Ân. Ngày thường 9, 10 giờ Ân mới về. Còn trong đợt cao điểm ôn thi đại học cho Hiển và Dung, nhiều hôm 12 giờ đêm Ân mới về đến nhà.

    Đây cũng là thời điểm Ân làm luận văn tốt nghiệp. Lúc này, lần đầu tiên trong những năm dạy học cho các em, Ân nghĩ hay mình tạm ngưng để tập trung cho luận văn. Mà rồi, mỗi lúc nhìn các em khiếm thị say mê học nhằm chinh phục giảng đường, Ân không dứt nổi. Gắn bó bao lâu, Ân hiểu rõ hơn ai hết khát vọng học tập của các em. Ở lớp, những lúc các em làm bài tập, thầy giáo Ân lại tranh thủ lôi máy tính ra làm luận văn.

    Dốc sức, thời gian cho công việc dạy học tình nguyện nhưng Ân vẫn đảm việc học và mọi sinh hoạt của mình. Điểm tổng kết trung bình của Ân trên 8,0, Ân còn đi làm thêm, tham gia hiến máu tình nguyện cùng không ít hoạt động xã hội khác. “Có chăng em ít thời gian lên mạng hơn mà thôi”, Ân nói.

    “Làm vậy được lợi ích gì?”

    Ngày đầu biết Ân tham gia vào công việc này, bố mẹ Ân cũng phải đối khi hỏi thẳng thừng “Làm vậy con được lợi ích gì?”. Khi hiểu công việc của Ân, bố mẹ không còn phản đối.

    Nhiều người cũng đặt câu hỏi này cho Ân. Ngay cả tôi, cũng phải hỏi em: “Làm vậy em được cái gì?” để tìm cho mình lý giải về một 9X bình thường nhưng đang làm một công việc khác thường. Một công việc thầm lặng thật sự, không một đồng thù lao, không một sự ghi danh. Ân hoàn toàn có thể chọn những hoạt động tình nguyện được nhiều người “nhớ mặt đặt tên” hoặc chí ít là sôi động hơn.

    [​IMG]
    Cho dù dành nhiều thời gian, công sức cho việc dạy học tình nguyện nhưng việc học tập và các hoạt động khác trong cuộc sống của Ân không bị ảnh hưởng. Trong ảnh: Ân hiến máu tình nguyện tại chương trình "Giọt hồng nhân ái" năm 2013. Đã 6 lần Ân tham gia hiến máu.
    “Được nhiều chứ chị”, Hoàng Ân cười hiền lành trước câu hỏi của người đối diện. Cái được của Ân là học được rất nhiều thứ các em nhỏ kém may mắn, đó là nghị lực, ý chí và cách các em biến điểm yếu của mình thành thế mạnh. Được học và vận dụng thực tế phương pháp, tâm lý sư phạm với các em học trò đặc biệt. Có những trải nghiệm cực kỳ quý báu khi học trò của mình có những cách học, cách tìm hiểu cuộc sống rất khác. Công việc này giúp mình biết trân trọng những điều mình có, những giờ mình sống, hiểu rằng sinh ra lành lặn đã là điều may mắn.

    Và hơn hết “Em có những học trò, có những người em” - trực tiếp nhìn Ân chăm sóc các em, nếm từng tý gia vị, nhặt từng chút rau sống vào tô hủ tiếu của Dung sẽ cảm nhận được cái “được” này của Ân lớn lao đến mức nào. Cho dù trong cuộc sống vội vàng, tính toán, cái “được” này của Ân sẽ có phần lạ lùng với không ít người.

    Hoài Nam
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

: đời sống

Chia sẻ trang này