Bài thơ dang dở mùa đông

Thảo luận trong 'Ngữ văn' bắt đầu bởi tuyến_11193, 23/8/11.

Lượt xem: 2,430

  1. tuyến_11193 Thành viên

    Thứ hai, 08/08/2011, 10:23

    Không có anh lấy ai cười trong mắt
    Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong *
    Anh đi về mùa hạ, em ở lại mùa đông
    Bài thơ dang dở bỏ mặc lòng,
    Em ướp thơ em mùi hoa cỏ
    Cất vào thơm góc tủ tương tư.


    Anh đi về mùa hạ, em ngồi khóc mùa đông
    Bài thơ dang dở bỏ mặc lòng,
    Em sưởi thơ em ngày nắng lạnh
    Đêm về ấm áp nỗi chờ mong.
    Không có anh, em làm thơ chi nữa
    Ai đệm đàn xao xác ngọn đông phong?
    Không có anh, em viết gì cho gió
    Sợi tóc thề đo dài ngắn phù hoa?
    Không có anh, mây đổi hai màu áo
    Ai tô màu xanh - trắng nắng ngày đông?
    Em viết gì về vạt nắng bên song
    Long lanh mắt lệ chiều đông qua thềm?
    Không có anh, đêm mơ gì biên viễn
    Bên kia đồi rơm rạ ánh sao thơm?
    Không có anh, em viết gì cho hạ
    Mộng đá vàng chắc gặp được tình lang?
    Không có anh, hàng cây phong xuống tóc
    Đứng dựa trời không, trọn kiếp thinh không.
    Em sẽ viết bài thơ về chiếc lá
    Đo đỏ lòng như máu đỏ mùa đông.
    Anh đã về mùa hạ, em còn ở mùa đông
    Bài thơ dang dở chẳng đành lòng.
    Sớm mai thức dậy cùng kỷ niệm,
    Mơ hồ sương khói liệm bài thơ.
    -----------
    * Trích trong bài thơ “Cần thiết” của Nguyên Sa

    Xem thêm các bài viết cùng chuyên mục

    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này