Bác tú tỏ bày

Thảo luận trong 'Thơ vui' bắt đầu bởi dinhnhuy012, 12/12/09.

Lượt xem: 570

  1. dinhnhuy012 Thành viên

    Hiểu rõ lòng Trinh, Tú thấy hèn,
    Như hoa chen nở giữa đầm sen.
    Nhớ "Nhà Bác Tám" thời con gái,
    Đen đúa mặn mà lắm kẻ khen.


    Ngày đó Tú còm còn trai trẻ,
    Cây si trồng trước cửa nhà quen.
    Áo bà ba trắng môi tràn mộng,
    Sáng đón chiều đưa… chẳng trách hèn?
    Gối mỏi, lưng cong, mắt đóng ghèn,
    Giờ đây đã hết tuổi phung-phen.
    Rời quê bỏ xứ buồn nhân cuộc,
    Mạt lộ anh hùng, mấy đứa khen!


    Xin lỗi hẹn Trinh mà đến trễ,
    Ngại chê dáng dấp quá sềnh-sèn.
    Cái thời gắn-máy trên xa lộ,
    Ngẫm nghĩ buồn đêm lệ ứa ghèn.

    Trách số, than thời, vận quá đen,
    Cố quên chuyện cũ mãi say mèn.
    Đi khuya thì có ngày ma nhập,
    Lẩn quẩn xóm giềng sợ chúng ghen.

    Tính tới tính lui đều chẳng được,
    Để nàng chờ cửa ngắm trăng len.
    Ai chê mình chịu, đành thua cuộc,
    Trằn trọc tàn canh trắng ngọn đèn.

    Nhớ chuyện thời xưa thuở mới quen,
    Lội đê, hò hẹn cẳn ăn phèn.
    Đời trai lúc ấy sao là bảnh,
    Âu yếm tỏ tình cạnh suối ven.

    Quán cốc, cà phê ngày mỗi chỗ,
    Nàng cười tê tái trái tim men.
    Giờ đây cách biệt ngàn quan dặm,
    Gan nhỏ, người chê…Thật đúng hèn.


    Du Sơn Lãng T
    Đang tải...

  2. Bình luận bằng Facebook

Chia sẻ trang này